Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3361 lượt.
, trái lại có vẻ bởi vì thời gian quá dài giữ nguyên một tư thế nên đau nhức càng thêm nghiêm trọng. Thẩm Mặc thấy Lê Tử Hà trăn trở đủ mọi tư thế, cười cười nói: "Ngày trước đâu phải chưa từng nằm như thế, lần này sao lại không chịu nổi?"
"Không giống nhau." Lê Tử Hà cười thần bí nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn sang Thẩm Mặc, hai mắt cong cong, nói: "Thật ra thì nơi này cách Vân Đô không xa có đúng hay không?"
"Ừ, một hai canh giờ là đến." Thẩm Mặc gật đầu, lại nâng đầu của Lê Tử Hà lên gối đầu, để cho nàng nhìn ra ngoài cửa sổ dễ dàng hơn.
"Thẩm Mặc," Lê Tử Hà ngửa đầu lên, ánh sáng trong mắt thay đổi, lấp lánh mang theo chút yếu ớt nói: "Ta muốn ăn bánh hạt sen ở thành Tây Vân Đô."
Thẩm Mặc nhướng nhướng mày, chưa bao giờ thấy Lê Tử Hà chủ động muốn thứ gì, thấy nụ cười kích động trên mặt nàng, cũng không nhẫn tâm cự tuyệt, chỉ là hỏi, "Nàng thích ăn mấy thứ điểm tâm này khi nào?"
"Suýt nữa đã quên mất, trước kia từng thích ăn, chẳng qua lâu rồi chưa được ăn mà thôi." Lê Tử Hà chớp mắt, vẫn cười nói.
Tất nhiên Thẩm Mặc sớm đã nhìn ra Lê Tử Hà từng sống những ngày an nhàn sung sướng, nhưng những năm qua rất nhiều thói quen bị thù hận che giấu. Vẫn có thể nhìn ra được, tuy ngoài mặt nàng kiên cường nhưng thực ra rất yếu đuối, dường như bất cứ lúc nào cũng cố gắng giữ tỉnh táo, nhưng cái giá phải trả là ngày ngày lo lắng đề phòng, muốn khóc thì sẽ ra sức chớp mắt, cố gắng cười, bị người nói trúng tâm sự thì sẽ trầm mặc không nói....
"Thẩm Mặc...." Lê Tử Hà kéo tay áo Thẩm Mặc, nịnh nọt nói: "Về sau có thể sẽ không bao giờ quay lại Vân Đô nữa...."
"Được, nàng chờ ta." Thẩm Mặc cười đồng ý, đỡ Lê Tử Hà nằm xuống, đắp kín chăn rồi dặn dò: "Đừng lộn xộn, miệng vết thương bị rách phải nghỉ ngơi thêm mấy ngày, ta đi nhanh về nhanh."
"À phải, chàng để đồ đạc tùy thân của chúng ta ở đâu? Còn một ít dược liệu mua hôm qua nữa? Ta ở không đến phát chán rồi, ta muốn điều chế thêm chút dược liệu để chuẩn bị bất cứ tình huống nào." Ánh mắt Lê Tử Hà trong sáng thuần khiết, nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Mặc cười nói.
Thẩm Mặc do dự một hồi lâu, nhíu mày nói: "Nàng nên nghỉ ngơi cho tốt, nằm ở trên giường điều chế độc, lỡ như sơ ý một chút...."
"Thẩm Mặc, chàng có từng thấy ta bất cẩn bao giờ chưa?"
"Thẩm Mặc…." Hai chữ bị Lê Tử Hà làm nũng kéo dài thật dài, thường thấy bộ dáng kiên cường cứng rắn của Lê Tử Hà, hôm nay ngẫu nhiên được thấy điệu bộ yểu điệu của nàng, mỗi lần như thế đều khiến trái tim Thẩm Mặc nhũn ra, không thể cự tuyệt yêu cầu của nàng, cũng không biết phải nói gì đành lắc lắc đầu chấp nhận, sau đó đi ra hậu viện.
Một lát sau quay lại cầm theo một gói đồ nhỏ, lục soát người lấy bột phấn ra, giao cho Lê Tử Hà dặn dò: "Nàng đã nhắc nhở ta, nếu có người đột kích, nhớ dùng độc này."
Lê Tử Hà gật đầu, khóe mắt tươi cười tiễn hắn rời đi, cửa lớn vừa đóng nụ cười trong nháy mắt chợt tắt, ánh sáng lấp lánh mời vừa rồi còn lưu lại trong mắt cũng tắt lịm, chỉ còn lại vẻ buồn bã.
Đặt tất cả dược liệu có thể sử dụng ở trước mắt, âm thầm tính toán cân đo dược hòa tan hòa chung những loại thuốc vào nhau để có hiệu quả cao, loay hoay mãi đã nửa canh giờ trôi qua. Lê Tử Hà đoán chừng Thẩm Mặc đã đi xa, cắn răng chống người bò dậy, tiện tay tìm quần áo mặc vào, mới hoạt có một chút, liền cảm thấy vết thương trên lưng như nứt ra, cắn chặt răng, hai mắt mở to hai mắt, không quan tâm đến cơ thể đau đớn nữa, nhanh chóng sắp xếp quần áo ổn thỏa, bước xuống đất đi ra hậu viện.
Bên ngoài hậu viện ngoại trừ có một phòng bếp nhỏ, còn có một phòng chứa củi, chứa rất nhiều cỏ khô và củi đốt. Lê Tử Hà cẩn thận bước đi vào ôm một chút cỏ khô ra, sau đó lại ôm thêm một mớ củi đốt vây quanh ở căn phòng nhỏ phía sau, vết thương trên lưng đã bắt đầu rỉ máu thấm ướt áo lan ra một mảng đỏ ngầu.
Lê Tử Hà lấy ra một chai thuốc, nuốt mấy viên vào, để làm cho thần kinh tạm thời tê đi, xoa xoa vầng trán đổ mồ hôi, ngẩng đầu lên, lại phát hiện đã sớm không thấy bóng dáng của mặt trời, sắc trời tối lại lúc nào chẳng biết, bầu trời thậm chí còn có mấy vì sao.
Không khỏi cười tự giễu, hạnh phúc, thì ra tựa như ngôi sao trước mắt, nhìn như gần trong gang tấc nhưng thực chất chẳng bao giờ chạm đến được. Trong chớp mắt, ánh rạng đông như xé rách bình minh, hạnh phúc của nàng, sẽ ra đi không trở lại nữa.
Đi vào trong phòng, quét mắt nhìn từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, chiếc bàn gỗ này Thẩm Mặc mới làm xong ngày hôm qua, buổi sáng hắn giã thuốc, đến đêm qua thì thay quần áo cho nàng, mỗi ngày hai người dùng chung chậu gỗ rửa mặt, ôm nhau ngủ trên giường hẹp, nay tất cả nằm im chờ đợi bị phá hủy, nàng tình nguyện tự tay hủy diệt!
Đốt đuốc lên, thiêu hủy, thiêu hủy tất cả, thiêu hủy hết là được rồi!
Cố gắng chống đỡ cơ thể đang run rẩy, ánh lửa lớn bập bùng lấp lánh, Lê Tử Hà chớp mắt mấy cái để làm tan đi sương mù trước mắt, không chần chờ nữa, vứt cây đuốc vào đám cỏ khô, ngọn lửa bốc lên ngoài viện, nàng biết, không đến một lúc, sẽ dấy lên ngọn lửa lớn hừng hực, tất cả sẽ hóa thành