Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.

ỉ đi từ từ, dừng cách anh một khoảng. Trong nháy mắt tủi thân cùng nhớ nhung đan vào nhau tạo thành tâm tình phức tạp làm cho cô không nhịn được mà cắn răng nghiến lợi, nhưng người đàn ông trước mặt vẫn cười dịu dàng, làm cho cô không giận được.
Giằng co chưa đủ mười giây, người nọ chịu thua, bước chân chậm rãi đi về phía cô, chưa được mấy bước thì đã tới trước mặt cô. Nhìn thấy anh mà có chút không dám tin tưởng vào mắt mình, Ôn Viễn ức chế giọng nói không khỏi mang theo nức nở hỏi: “Sao anh lại về đây?”
Ôn Hành Chi không lên tiếng, lấy bao tay da xuống, dùng bàn tay vuốt ve gương mặt cô. Ướt, đã khóc rồi sao. Dĩ nhiên, Ôn Viễn cũng đã nhận thấy một chút lạnh lẽo trên mặt mình, cô gạt tay anh ra, lau mặt, lau sạch sẽ nước mắt.
Ôn Hành Chi cứ như vậy mà nhìn cô, cuối cùng nhỏ giọng nói một câu: “Lên xe đi.”
Mắt Ôn Viễn đỏ hoe ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh: “Làm gì?”
Anh cười cười nói: “Cùng em mừng năm mới.”
[Truyện được đăng chính thức tại '>
Trời đêm ở thành phố B vẫn tỏa sáng lấp lánh. Pháo hoa trền bầu trời làm ngày lễ hội trở nên sống động và đầy màu sắc hơn, ngay cả ngoại ô thành phố Kinh Sơn cũng tràn ngập những chiếc lồng đèn đỏ được treo vòng quanh cả đường núi, lại thêm mấy chiếc xe chạy lui tới, làm cho con đường trên núi không hề tĩnh mịch nữa.
Chiếc xe SUV màu đen thong thả chạy lên núi, Kinh Sơn cũng không xa nhà họ Ôn là mấy, đoạn đường này trước kia cũng có nhiều đại viện, hầu như toàn là nơi ở của những quân nhân đã về hưu, hoặc là nơi ở của những người thân của quân nhân.
Ôn Viễn lặng lẽ chăm chú nhìn ngoài cửa sổ một lát, sau đó nghiêng đầu sang hỏi Ôn Hành Chi: “Mừng năm mới sao phải lên tới trên núi?”
“Một lát nữa sẽ nói cho em biết.” Anh nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt vô cùng thong thả.
Ôn Viễn chu mỏ: “Em ghét nhất là người thừa nước đục thả câu.”
Ôn tiên sinh nghe những lời này chỉ nhếch nhếch khóe môi, đánh tay lái, đi lên khoảng một km nữa thì ngừng lại.
“Xuống đi, giúp anh mang đồ xuống.”
Không được như ý mình, lại còn bị sai bảo. Bạn học Ôn Viễn bất đắc dĩ xuống xe. Người nọ mở cốp xe phía sau ra, Ôn Viễn tiến lên nhìn lập tức liền ngẩn người ra.
Là…pháo hoa?
Ôn Viễn có chút không tin tưởng nhìn Ôn Hành Chi: “Anh mang cái này làm gì?”
“Dĩ nhiên là chơi.”
Nói xong anh bưng hai thùng ra.
Ôn Viễn đứng ở trong gió núi ban đêm, không nhịn được có chút phát run: “Tại sao muốn dẫn em tới đây?”
“Muốn thì tới thôi.”
“Này.” Ôn Viễn bất mãn: “Cái này đâu có gọi là lý do.”
Ôn Hành Chi xoay người lại, cúi đầu nhìn chóp mũi cô gái đang vì lạnh mà đỏ lên, cho đến khi anh nhìn cô đến hoảng sợ mới mở miệng: “Lúc em bảy tuổi, chính năm mà anh ở nhà, còn nhớ hay không?”
Ôn Viễn có chút lờ mờ. Tại sao lại là lúc cô bảy tuổi?
Cô mê mang lắc lắc đầu.
Ôn Hành Chi cũng không mong cô nhớ: “Đêm ba mươi năm đó, rất nhiều trẻ con ở trong viện đều đốt pháo hoa, em cũng tò mò, muốn đi theo để xem.”
Có chuyện này sao? Cô thật sự là không nhớ ra.
“Đáng tiếc em quá ngốc, đốt hết cũng không chịu buông tay, để cho pháo nổ trúng tay.”
Ôn Viễn: “Không thể nào, không có chuyện như vậy đâu.”
"Hậu quả là bị sẹo ở đây." Nói xong anh lấy tay sờ sờ gương mặt cô: “Vì vậy trong nhà cũng không cho em chơi pháo nữa, em còn khóc rất lớn náo loạn không nghe theo.”
“Không nói nữa, không cho anh nói nữa.”
Cô xù lông lên bịt kín cái miệng của anh.
Ôn tiên sinh giữ chặt cánh tay cô, tiếp tục nói: “Hết cách rồi mà để dỗ em đành phải kêu người mang ra một thùng pháo hoa, nhìn thấy nó, em cười ầm lên. Sau này nghe bà Thành nói, từ đó mỗi năm về sau em đều muốn nhìn…nhớ chưa?”
Ôn Viễn cúi đầu, chôn đầu vào trong ngực anh: “Đốt cho em xem đi.”
Kinh Sơn thật là một nơi tốt để xem pháo hoa. Xung quanh cũng có những đại viện của bộ đội đang ăn mừng năm mới, từng đợt từng đợt pháo hoa nở rộ trên bầu trời.
Ôn Viễn nhìn Ôn Hành Chi châm mỗi người một cây pháo hoa, dù nó chỉ nở rộ trong chốc lát, nhưng lại rất đẹp, sau đó cô không đợi nó cháy hết mà lại chạy đi lấy cái khác cho anh đốt. Bầu trời vì vậy cũng sáng lên rất nhiều, hòa quyện với những ánh đèn ở xa dường như giống với ban ngày.
Cô rất thích những thứ này, mặc dù chỉ là thoáng chốc nhưng lại vô cùng đẹp. Điều này cũng cho biết cô còn chưa trưởng thành, nhưng không có quan hệ gì. Anh yêu thương cô, dung túng cho cô là được.
Sau khi lấy lại tinh thần, Ôn Viễn chạy tới bên cạnh Ôn Hành Chi, giơ tay về phía anh: “Đưa cho em cái bật lửa, em muốn tự mình đốt.”
Ôn tiên sinh liếc nhìn cô một cái, nhẹ nhàng từ chối cô: “Không cho.”
Cô sáng mắt khẩn cầu: “Em sẽ không gây ra nguy hiểm đâu. Hơn nữa, để pháo hoa để trong xe không an toàn, đốt hết một lần cho rồi.”
Ôn Hành Chi híp mắt, lấy ra cái bật lửa. Ôn Viễn vừa muốn đưa tay ra lấy, liền bị anh gạt đi. Chỉ thấy anh nghiêng người lấy từ phía sau ra một gói thuốc.
“Anh…anh hút thuốc?” Ôn Viễn mở to mắt nhìn anh, anh hay phải xã giao nên sẽ phải hút thuốc, mấu chốt là hút ở mức độ nào rồi có nghiện rồi hay chưa. Ôn Hành Chi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t