Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.
ời như vậy cậu cũng làm được? Cậu có biết có bao nhiêu người đi phỏng vấn ở GP bị rớt không?” Cô ấy nắm chặt cổ Ôn Viễn lay lay: “Cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng.”
Ôn Viễn: “Cho nên tớ có đi phỏng vấn cũng sẽ rớt thôi.”
Chu Nghiêu không tin: “Rớt cậu có thể đi cửa sau.”
Ôn Viễn bật cười không dứt.
Cô cảm thấy kỳ quái, ngay từ lúc bắt đầu đi thực tập cô đã không muốn vào GP, nhưng lại không biết vì sao. Mà người kia cũng không có nhắc đến chuyện này, anh biết là cô muốn đi thực tập, nhưng lại chưa từng đề cập tới chuyện sẽ cho cô tới đây. Mặc dù trước đây ở GP cô cũng đã thực tập những công việc nhỏ nhặt, thế nhưng cũng chỉ xem là thuần túy tích lũy kinh nghiệm, đến lúc cô thật sự muốn đi làm, cô lại không muốn vào GP. Nguyên nhân không phải bởi vì tiền, mà là…..vấn đề về địa vị. Suy nghĩ một chút, nếu thật sự muốn vào GP, vậy không phải anh sẽ thành lãnh đạo của cô sao? Cho nên nói, bạn học Ôn Viễn kiên quyết chọn một công ty trung bình khác, làm công việc tài vụ. Cô không có hứng thú nhiều với kinh tế, ban đầu đi học ở đây hơn phân nửa là chịu ảnh hưởng của Ôn Hành Chi.
Lúc Ôn Hành Chi biết được công ty cô thực tập liền nói trong điện thoại: “Công ty XX? Cũng không quá xa, như vậy cũng tạm được.”
Anh không hề có một chút ý muốn can thiệp cho nên Ôn Viễn cũng bình thản.
Đợt thực tập bắt đầu từ thứ ba, sáng thứ hai Ôn Viễn mang thư giới thiệu đến công ty, sau khi làm xong thủ tục cũng đến hơn mười giờ trưa.
Vào tháng mười một, thành phố T hiếm khi có thời tiết tốt. Mà hôm nay mặt trời rạng rỡ, Ôn Viễn cảm thấy còn sớm, từ từ đi dạo xung quanh công ty. Đây có thể coi là nơi phồn hoa náo nhiệt bậc nhất ở thành phố T, rất nhiều cửa hiệu chen chúc nhau, nhưng tổng thể lại mà nói thì bốn năm qua cũng không có gì thay đổi nhiều. Có người nói thành phố T là nơi thích hợp để dưỡng lão, cả thành phố dường như chìm đắm trong một bản nhạc dạo chậm rãi, mà cô thích sự bình thản ở nơi này, giống như cô thích Ôn Hành Chi.
Đi qua cây cầu lớn trong thành phố T, Ôn Viễn chợt nhớ đến lần đầu tiên đến thành phố T, năm ấy cô học lớp mười một, cái gì cùng không hiểu, đi tới nơi này cùng với Trần Dao, cô còn nhớ rõ hai khuôn mặt cười nói vui vẻ hồi đó, nhưng mà bây giờ đâu…
Ôn Viễn ngẩng đầu, nhìn thấy tòa nhà trước mặt có một màn hình lớn, phía trên đang chiếu quảng cáo, trong đó là nữ diễn viên mới rất nổi năm nay - Trần Dao. Gần hai tháng nay cô ta rất nổi, lúc đầu là dựa vào bộ dáng yểu điệu, sau đó lại dựa vào giao tình với một vị đạo diễn mà gia nhập vào hàng ngũ diễn viên có tiếng. Mặc dù chỉ là diễn viên nữ phụ trong Nhị Hào nhưng đối với cô ta mà nói thì đây chính là đỉnh cao mà trước nay chưa từng có rồi.
Trần Dao năm nay đã hai mươi bốn tuổi, ở trong cái làng giải trí người đẹp xuất hiện thường xuyên thì cái tuổi này cũng không được xem là trẻ nữa. Trên internet đều nói cô ta có may mắn không giải thích được, mà Ôn Viễn nhớ tới lúc nhìn thấy cô ta ở khách sạn Đại Nhất, khi đó cô ta cũng đã bắt đầu giao thiệp với người có tiền, nếu nói là may mắn thì nhất định không phải tình cờ.
Bình thường Ôn Viễn cũng không quá chú ý đến cô ta, chỉ bởi vì Xuân Hỉ cùng với Chu Nghiêu đặc biệt thích vai diễn nam chính trong phim Nhị Hào, cho nên cô mới cùng xem với các cô ấy. Trong phim Nhị Hào cô ta đóng vai quấn quýt chặt chẽ với nam chính, dùng hết mưu kế nhưng cuối cùng vẫn không có được anh ta.
Xuân Hỉ không nhịn được mà phẫn uất: “Người phụ nữ này thật không biết xấu hổ.”
Chu Nghiêu cười: “Chỉ là phim thôi mà, cậu đừng nghiêm túc như vậy. Chẳng qua nhìn diễn viên này cảm thấy thật kỳ cục, cười lên thì cứng ngắc, có phải đã phẫu thuật thẩm mỹ không?”
Nghĩ đến đó, Ôn Viễn nghiêm túc nhìn Trần Dao trong phim. Quả thật không còn giống như ngày xưa, nhưng có phải phẫu thuật hay không, Ôn Viễn cũng không dám tùy tiện nhận xét.
Chợt điện thoại trong túi vang lên. Ôn Viễn cúi đầu tìm điện thoại sau đó nhận cuộc gọi, là Ôn Hành Chi.
“Em đang ở đâu?”
“Em mới vừa tới công ty, sắp tới GP.”
“Vậy thì tốt, tới đây đi, buổi trưa mình ăn cơm chung.”
Sau khi cúp điện thoại, Ôn Viễn băng qua một cái ngã tư rồi đi tới tòa nhà của GP. Tòa nhà GP là tòa nhà lớn nhất trên con đường này, đi thêm vài bước nữa, thì cũng sắp đến nơi, cô nhìn thấy Ôn Hành Chi lái chiếc xe việt dã màu đen từ trong nhà xe chạy ra. Anh dường như không thấy cô, dừng xe lại, áo khoác len lông cừu màu xám thẫm cởi vài nút, làm lộ ra áo sơ mi màu trắng bên trong. Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, bộ dạng thật mê người. Ôn Viễn buồn bực, tại sao dấu vết thời gian trên người đàn ông này lại không rõ ràng như vậy. Ôn Hành Chi ngẩng đầu nhìn thấy cô, anh liền vẫy tay với cô, mở cửa ghế trước cho cô. Ôn Viễn chậm rãi lên xe, mới vừa ngồi vững, thì xe đã chuyển bánh.
“Đi thực tập sao rồi?”
“Em mới làm thủ tục à…, ngày mai mới đi làm. Em còn có thẻ công tác đấy.” Nói xong cô cúi đầu lục túi xách.
Ôn Hành Chi nghiêng đầu nhìn cô một lát, mái tóc dày che hơn phân nửa khuôn mặt cô, chỉ có thể nhìn thấy cái miệng chu chu th