Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342299

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2299 lượt.

cảm giác nhà mình không còn như ngày xưa nữa rồi.”
“Hả? Vậy sao?”
Ôn Viễn có chút đưa đám: “Con không biết, chỉ là cảm giác thôi.”
“Đoán mò.” Bà Thành mỉm cười nói: “Thật ra thì trong nhà vẫn như vậy, chỉ là con đã trưởng thành, suy nghĩ sẽ nhiều, nên sẽ cảm thấy không giống trước.”
“Là như vậy sao?”
“Đúng vậy.” Bà Thành siết chặt mặt cô: “Hôm nay là giao thừa, không thể không vui, bà nghe nói trong viện có người muốn đi đốt pháo hoa, con muốn đi không, hay đi cùng với bọn họ đi.”
Ôn Viễn lắc đầu một cái: “Con không đi.”
Hai ngày trước cô cùng với Ôn Kỳ có ra ngoài buổi tối một lần, cũng chỉ là tùy tiện đi lại trong viện một chút lại bị Kiều Vũ Phân nhìn thấy, mặt lạnh lùng dặn dò Ôn Kỳ không nên mang cô chạy lung tung. Ôn Viễn không muốn gây phiền toái cho Ôn Kỳ, cũng không muốn làm cho Kiều Vũ Phân mất hứng.
Bà Thành tất nhiên cũng biết cô băn khoăn, lên tiếng: “Không phải bà nói mà cũng không hiểu nổi, năm mới mà trưng cái sắc mặt đó ra, là muốn để mọi người trong nhà cả năm không tốt phải không?”
Mặc dù bà Thành không nói rõ là người nào, nhưng Ôn Viễn cũng hiểu, cô chỉ cười một tiếng mà thôi.
“Không cần lo lắng.” Bà Thành hướng về phía cô mà nháy nháy mắt: “Bà có một chiêu khác.”
Ôn Viễn không hiểu, chỉ cảm thấy mí mắt mình chợt giật giật.
Chẳng lẽ, có chuyện tốt gì sao?
[Website đăng truyện chính thức: '>
Đêm ba mươi.
Trước đến giờ nhà họ Ôn không có thói quen đón giao thừa, chỉ là buổi sáng sẽ dậy rất sớm, nấu sủi cảo ăn. Tết năm nay trôi qua vô cùng vô vị và tẻ nhạt, Ôn Viễn liếc mắt nhìn những việc phải làm rồi đi tìm bà Thành nói chuyện phiếm, đợi đến khi bà ngủ mới đi về phòng của mình. Ôn Kỳ, Kiều Vũ Phân cùng với Ôn Hành Lễ ở trong thư phòng nói chuyện. Ôn Viễn cũng lười đi quấy rầy bọn họ, còn về phần ông nội thì chắc cũng đi nghỉ từ sớm rồi.
Rốt cuộc đợi đến mười hai giờ, ngoài cửa sổ vang lên tiếng nổ của pháo hoa, bầu trời đêm thỉnh thoảng có mấy đóa hoa nở rộ, đủ mọi màu sắc trông rất đẹp mắt. Ôn Viễn đứng ở bên cửa sổ lặng lẽ nhìn một lát, cho đến khi điện thoại di động ong ong vang lên mới hồi phục tinh thần.
Ánh mắt cô sáng rực lên. Là Ôn Hành Chi.
“Tại sao còn chưa ngủ?”
Ôn Viễn bíu môi: “Anh thích chọn lúc em ngủ để gọi điện thoại hả?”
Người nọ tạm ngừng rồi hỏi: “Ăn cơm tất niên rồi hả?”
Ôn Viễn ừ một tiếng: “Em còn gói sủi cảo đấy.”
“Anh nghĩ chắc cũng không đẹp mắt đâu.”
“Cũng không phải là triển lãm, ăn ngon là được rồi, làm gì có ai quản chứ.”
Người nọ quả nhiên mặc kệ: “Nghe thấy bên em yên tĩnh, đang ở trong phòng hả?”
Ôn Viễn ừ một tiếng. Vào giờ phút này cô đặc biệt ghét một người, người cô muốn gặp nhất lại đang ở miền Nam xa xôi.
“Ôn Viễn, tuyết đầu mùa đang rơi ở thị trấn A.”
“Em không nhìn thấy, anh nói cho em biết thì có ích lợi gì.”
Cô giận dỗi ở đầu bên này điện thoại, mà người bên kia lại phảng phất như cười: “Vậy thì tốt, không nói nữa, em ngủ sớm đi, ngày mai phải dậy sớm.”
“Em vốn đang chuẩn bị đi ngủ. Ai cho anh gọi điện thoại làm trễ giờ em đi ngủ.”
Nói xong cô cúp điện thoại. Chỉ một giây sau Ôn Viễn liền hối hận, chôn đầu vào trong chăn, hối tiếc, cho đến khi điện thoại lại một lần nữa vang lên. Cô nhìn thấy, hốc mắt liền đỏ.
Ấn nút nghe tiếp: “Sao vậy? Em nói là buồn ngủ rồi mà.”
“Anh muốn nghe một chút có phải là em đang khóc hay không.”
“Không có.” Cô nói rất dứt khoát, giọng nói có chút tức giận: “Chỉ có kẻ ngốc mới khóc.”
“Hả? Chẳng lẽ em không khóc?”
Lần này cô không còn hơi sức đâu để phủ nhận, ôm hai đầu gối ngồi trên giường, nắc nở nghẹn ngào như kẻ ngốc.
“Em…em muốn cúp điện thoại, không muốn nghe anh nói nữa. Anh cũng không cần gọi cho em nữa.”
“Vậy bây giờ anh gặp em, như thế nào?”
Ôn Viễn hoàn toàn ngây dại, nước mắt cũng quên lau, cũng không nói được lời nào. Mà người nọ cũng không mong nghe được cô trả lời, anh từ từ tắt máy xe, nói chuyện với cô: “Được rồi, đi xuống đi.”
“Anh…anh đang ở đâu?”
“Bên ngoài đại viện, tuyết còn chưa có tan, em mặc nhiều một chút ra đây đi.”
Ôn Viễn cảm thấy run lên: “Anh không lừa em chứ? Không phải anh nói đón giao thừa ở thị trấn A sao?”
“Anh biết.” Anh nói: “Cho nên em xem đồng hồ một chút đi, đã qua mười hai giờ rồi, bây giờ đã là mùng một rồi.”






Để điện thoại xuống , Ôn Viễn sững sờ một chút, sau đó lôi cái áo choàng dài ra mặc, mở cửa chạy xuống dưới lầu. Hậu quả của việc bất chấp tất cả này là kinh động đến người trong phòng khách, cho đến khi ngọn đèn ở phòng khách sáng lên, Ôn Viễn kinh ngạc mở to hai mắt, đề phòng nhìn người phía trước, là bà Thành?
Bà Thành nhìn thấy cô thì vỗ vỗ lồng ngực mình: “Cái con bé này, lén lút muốn hù chết bà à?”
“Bà Thành, bà…….bà ở chỗ này làm gì vậy?”
Ôn Viễn cố gắng trấn định mình, hỏi.
“Cửa sổ phòng bếp còn chưa có khóa, bà xuống đóng lại. Cháu làm cái gì vậy? Mặc dày như vậy?”
Người nọ thấy cô, nâng cánh tay hướng về phía cô. Mà Ôn Viễn lúc này cũng không nóng nảy ch


XtGem Forum catalog