Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2311 lượt.
biết hút, nhưng anh rất ít khi hút. Giống như nguyên tắc của anh, cái gì dễ nghiện thì anh sẽ tuyệt đối không đụng vào.
“Em dùng cái bật lửa quá nguy hiểm, để anh đốt một điếu thuốc cho em dùng.”
Nói xong, anh đưa cái bật quẹt cho cô, rồi lấy một điếu thuốc ra. Ôn Viễn ngây ngốc nhìn động tác của anh, thấy anh ra hiệu, cô bật lửa lên, đưa đến trước mặt anh. Ôn Hành Chi nhìn cô một cái, khẽ đưa điếu thuốc lại gần bật lửa rồi cho lên miệng cắn nhẹ điếu thuốc hít vào một cái, điếu thuốc cứ như vậy mà cháy lên.
Ôn Viễn nhìn cả quá trình không nháy mắt, chỉ cảm thấy sắp hít thở không thông. Anh không phải cố ý chứ? Chỉ đốt điếu thuốc thôi mà, sao lại đẹp như vậy - anh đang dụ dỗ cô?
“Được rồi, em cầm đi chơi đi.”
Ôn tiên sinh bình tĩnh vỗ vỗ gương mặt của cô, đưa điếu thuốc cho cô. Ôn Viễn hít một hơi lấy lại tinh thần, đỏ mặt cầm điếu thuốc chạy ra xa. Ôn Hành Chi nhìn theo bóng lưng cô rồi nhàn nhạt cười.
Thật ra thì ban đầu anh không có ý định trở về, bởi vì xung quanh anh người đón tết âm lịch quá ít, đa số là người nước ngoài, bàn công việc không xong, cho nên anh ở thị trấn A qua giao thừa, tính ngày hôm sau thì về thành phố T. Nhưng một lần gọi điện thoại về nhà lại nghe bà Thành nhắc tới lúc Ôn Viễn đau lòng. Vì vậy anh liền đổi ý, trở về đây với cô. Bởi vì trừ anh ra, không ai có thể biết cách dỗ cô.
“Đẹp không?”
Ôn Viễn hét chói tai làm cho Ôn Hành Chi hoàn hồn lại, ánh mắt nhìn những pháo hoa đang từ từ nở rộ nhưng không có lên tiếng. Đúng lúc có mấy đại viện ở Kinh Sơn cũng đang đốt pháo hoa, tiếng vang chợt vang lên làm cho Ôn Viễn sợ hết hồn, cô ném điếu thuốc trong tay, chạy về bên cạnh Ôn Hành Chi.
“Cầu nguyện không?”
Bạn học Ôn Viễn vui mừng hỏi, Ôn Hành Chi nhìn chăm chú gương mặt hồng hồng của cô, vẻ kích động đều hiện hết lên mặt cô, nhìn vô cùng đẹp mắt. Theo bản năng, anh nắm lấy eo cô ôm cô vào ngực, không nói hai lời, hôn lên môi cô. Mùi hương thuốc lá nhàn nhạt, anh nhẹ nhàng cuốn lấy cái lưỡi mềm mại của cô, từ từ hôn. Ôn Viễn ngẩn ra, sau đó máy móc dùng hai tay ôm chặt lấy anh, hôn sâu hơn. Tuy nụ hôn này có trễ, nhưng cô vẫn không muốn buông ra.
“Em cầu nguyện cái gì?” Cô thoáng đẩy ra, hỏi cô.
“Không cho anh biết.” Cô chu chu miệng trả lời.
Ôn tiên sinh híp híp mắt, cúi xuống cắn đôi môi mềm mại của cô, tiếp tục hôn, giống như là đang trừng phạt. Thật ra nguyện vọng của cô bé này không có gì khó đoán, không có gì khác…chính là cả đời này, được ở chung với anh.
Kỳ nghỉ đông kết thúc rất nhanh, đúng như lời nói lúc trước, Ôn Hành Chi lại trở về nhà một chuyến, hơn nữa còn mang Ôn Viễn cùng trở về thành phố T. Không còn mấy ngày nữa là tới ngày nhập học, quả nhiên như lời mọi người hay nói, trong đại học thì năm nhất là thời kỳ xinh tươi nhất, còn khoảng thời gian còn lại của đại học thì trôi qua rất nhanh, đảo mắt, đã xong bốn năm đại học.
Kề từ sau khi Từ Tiểu Hà chuyển phòng ký túc xá cũng không có người mới, vẫn chỉ có ba người Ôn Viễn, Lưu Xuân Hỉ cùng với Chu Nghiêu. Ba người sống chung với nhau vô cùng hòa thuận, không chỉ là hiện tại mà còn sau khi tốt nghiệp, liên lạc cũng chưa bao giờ bị gián đoạn. Dĩ nhiên đó là chuyện sau này. Chỉ là Ôn Viễn cảm khái nói một câu, công việc quan trọng nhất ở đại học chính là phân phòng ký túc xá, bởi vì nó có thể quyết định ai sẽ là bạn thân cả đời.
Sau khi nhập học lại được hai tháng, người quản lý các khoa bắt đầu tổ chức các đợt thực tập. Không tiếp tục đào tạo chuyên sâu mà là tích cực liên hệ với các đơn vị thực tập, trong lớp có rất nhiều bạn chọn về thực tập ở công ty gia đình, mà sau một đêm suy nghĩ phòng ký túc xá Ôn Viễn quyết định ở lại thành phố T, bỏ qua trình độ phát triển kinh tế của thành phố này, ba người lựa chọn ở lại thành phố T bởi vì một nguyên nhân chung chính là…đàn ông.
Bạn học Ôn Viễn tất nhiên không phải nói rồi, Lưu Xuân Hỉ cùng với Chu nghiêu thì cũng đang chìm đắm trong tình yêu, bạn trai của hai người đều là người ở thành phố T, cho nên hai người đều ở lại đây. Mặc dù mọi người hay nói đến khi tốt nghiệp sẽ chia tay, nhưng lại thấy tình cảm của họ lại rất vững vàng, Ôn Viễn có chút cảm động. Dĩ nhiên, tiểu Hỉ cùng với Chu Nghiêu cũng có vấn đề phiền lòng, đó chính là tìm việc.
Hôm nay, Chu Nghiêu ở phòng ký túc xá xả giận: “Tớ muốn ở lại trường thi lên nghiên cứu sinh, phỏng vấn nhiều chỗ như vậy tìm được một công việc cũng là cả vấn đề, nhưng mà tớ không có can đảm thi lên.”
Chu Nghiêu cảm thấy đồng tình: “Chờ tên đàn ông kia về tớ nhất định sẽ chia tay với anh ta. Tớ cũng muốn kiếm một người đàn ông giàu có để gả.”
“Quan trọng nhất là, người đàn ông này phải có một thứ.”
“Thứ gì?”
“Chính là…đẹp trai.”
Vì vậy hai người lại càng bi thương.
Ôn Viễn bày tỏ: “Này này, không có khoa trương như vậy đâu, tớ cũng phải dựa vào bản thân đi phỏng vấn đấy, không nhất thiết phải vào GP.”
Xuân Hỉ tỏ ra kinh hãi: “Cậu thế nhưng lại không cần giúp đỡ? Chuyện vô nhân đạo không tình ngư