Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.
” Ôn Viễn có chút chột dạ, nhưng nhớ nhớ tới người kia, lại có chút lo lắng.
Thấy Ôn Viễn có chút xấu hổ, Ôn Hành Lễ không muốn tiếp tục đề tài này nữa, ông nhìn Ôn Viễn chăm chú rồi mới mở miệng hỏi: “Lần này con về, mẹ có đối xử với con tốt không?” Dường như cảm thấy câu hỏi của mình không đúng cho lắm, ông sửa lại: “Ý của cha là, mẹ của con, bà ấy không tức giận với con nữa chứ?”
“Không có.” Ôn Viễn lắc đầu một cái, cố gắng mỉm cười nói: “Mẹ, đối xử với con vô cùng tốt.”
“Vật thì tốt, vậy thì tốt.”
Ôn Hành Lễ nhìn cô bé trước mặt với cảm xúc phức tạp.
Ông biết mình đã không chăm sóc tốt cho cô, vì lúc đầu mang cô về nhà chỉ là ý định nhất thời. Ông muốn xem cô như là người thân của mình, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đó, ông lại có chút do dự. Cái cô bé này quả nhiên rất giống mẹ. nhìn qua cô ông rất dễ dàng nhớ đến đã từng gặp một cô gái đặc biệt như thế, một cô gái mặc kệ tất cả để yêu mình.
Động lòng sao? Ông tự hỏi mình. Chính xác là động lòng, cho nên ông mới sợ đối mặt với đứa bé này. Cũng vì vậy mà ông rất cảm kích vợ mình, cảm kích bà đã nuôi lớn đứa bé này, mặc dù, mọi chuyện cũng không được hoàn mỹ, nhưng cuối cùng, đứa bé này cũng đã trưởng thành.
Suy nghĩ một chút, Ôn Hành Lễ xoay người, lấy một cái thẻ từ trong ngăn kéo, đưa cho Ôn Viễn.
“Con cầm lấy đi.”
Ôn Viễn liếc mắt nhìn thấy đây là cái gì liền lắc đầu từ chối: “Con có tiền sinh hoạt phí rồi.” Cô sợ ông không tin còn nói thêm: “Mẹ có cho, bà Thành cũng có cho, còn có ông nội nữa. À đúng rồi còn có anh trai nữa, haha.”
Ôn Hành Lễ nghe xong thì cười theo cô, nhưng vẫn kiên trì đem thẻ nhét vào trong tay cô: “Vậy của cha cũng tính là một phần, được không?”
Ôn Viễn cảm thấy khó xử.
Cái thẻ này có hạn mức tuyệt đối sẽ vượt qua khỏi sự tưởng tượng của cô, cũng vì vậy mà cô không muốn nhận. Cái này giống như là đồ để bồi thường, cùng với ngày xưa lúc cô còn con nít thì mua váy cho, có chỗ nào khác nhau đâu? Đây chẳng qua là quý giá hơn một chút mà thôi.
Chỉ là, nếu muốn ông cảm thấy an lòng, cô đành làm một đứa bé ngoan.
Ôn Viễn cười cười, đôi mắt nheo thành hình trăng lưỡi liềm: “Con cảm ơn cha.”
Mọi người đều trở về làm cho nhà họ Ôn có chút không khí ăn tết, những năm trước lúc này nhà họ Ôn rất bận rộn, bởi vì lúc nào cũng có nhiều khách, đều là chiến hữu cũ cùng với hạ cấp của ông nội Ôn Khác. Năm nay ông nội Ôn Khác đều khéo léo từ chối tất cả khách, ở trong nhà vài ngày rồi quyết định đi miền Nam một chuyến, có Ôn Hành Lễ đi cùng, ở đó ba bốn ngày mới trở về.
Ôn Viễn hỏi bà Thành là ông cụ đi chỗ nào, bà luôn quanh co không nói. Nhưng thật ra Ôn Viễn cũng đoán được một ít, đại khái là ông đi thăm Lý Nhược Thu, có lẽ sẽ thuận tiện ghé thăm Lý Tiểu Đường. Ôn Viễn chưa bao giờ nghe thấy người trong nhà nhắc đến Lý Nhược Thu, ngay một tấm hình cũng là được giấu trong album của Ôn Hành Chi, điều này làm cho Ôn Viễn cảm thấy có chút kỳ lạ. Có lẽ, Ôn Hành Chi không trở về nhà mừng năm mới, cũng có liên quan đến chuyện này.
Đồ tết lễ mừng năm mới nay nay phần lớn là do Ôn Viễn cùng với Kiều Vũ Phân đi, bởi vì đang mùa đông, nên thân thể bà Thành không khỏe, đi đứng cũng không còn linh hoạt như trước.
Trước tết siêu thị đều rất đông người, Ôn Viễn đẩy giỏ mua hàng chậm rãi đi theo bên cạnh Kiều Vũ Phân.
Tâm tình của Kiều Vũ Phân cũng không tệ, thỉnh thoảng cũng hỏi cô một chút chuyện liên quan đến trường học, đang lúc tâm tình Ôn Viễn thả lỏng, Kiều Vũ Phân chợt nghiêng đầu hỏi cô một câu: “Viễn Viễn, con cảm thấy mẫu bạn gái nào thì hợp với anh trai con?”
“À.” Ôn Viễn sửng sốt.
“Con xem anh con, kể từ khi dời công ty về thành phố B vẫn luôn bận bịu, có khi phải làm thêm giờ đến rạng sáng. Trước kia nhìn nó có bộ dạng cà lơ phất phơ còn lo lắng nó sẽ không có thành tựu gì, không ngờ rằng đến bây giờ nó thật giống cha con tham công việc đến điên cuồng. Có sự nghiệp là tốt, nhưng cũng đến tuổi nghĩ tới chuyện thành gia lập thất rồi, cưới vợ về vẫn có thể theo đuổi sự nghiệp, đâu có ảnh hưởng gì đâu.”
“Nhưng, anh con còn chưa có bạn gái mà?”
“Cho nên mẹ mới suy nghĩ giới thiệu đối tượng cho nó.”
“Xem mắt á?”
Ôn Viễn tưởng tượng ra cảnh Ôn Kỳ đi xem mắt.
“Đúng vậy, không phải bây giờ rất thịnh hành chuyện này sao? Xem mắt nhiều cũng tốt. Hơn nữa, cũng không cần phải đi ra bên ngoài tìm, mẹ thấy trong đại viện cũng có không ít người vừa ý, tuổi tác cũng hợp với anh trai con.”
Ôn Viễn nghĩ bà không cần phải uổng phí sức lực, theo như tính khí của Ôn Kỳ, nhất định là không muốn bị gia đình an bài, nếu như muốn kết hôn thì anh nhất định phải tự mình tìm. Chỉ là cô không muốn đả kích Kiều Vũ Phân, mà nói: “Vậy mẹ cũng đã có đối tượng thích hợp thì giới thiệu cho anh trai luôn đi. Hiền lành dịu dàng thì tốt.”
“Mẹ cũng nghĩ như vậy.”
Kiều Vũ Phân cười cười, trong đôi mắt lóe lên thần thái khác thường.
Quả nhiên Kiều Vũ Phân là người nhanh nhẹn, ngày thứ hai đã đem cô gái xem mắt trong đại viện về nhà, đi cùng còn có người phụ nữ mà Ôn Viễn nhìn thấy hôm trở về, đó ch