Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.
g với uất ức: “Tôi thích anh ấy là chuyện rất lâu rồi, chỉ là khi đó tôi chưa có đủ tư cách mà thôi.”
Một ánh mắt liếc nhìn anh cũng không có tư cách, thì làm sao dám nói yêu?
Ôn Viễn không biết nói sao mới khiến cho cô ta buông ta, đứng ngẩn người ra, phiền não mà nói: “Dù sao cũng không được.”
Trần Dao chăm chú nhìn cô một cái, cúi đầu: “Tôi biết rồi.”
Suốt một tuần, cô bị lời nói kia của Trần Dao làm cho ngổn ngang. Thứ hai đi làm trong lòng cũng có chút không yên. Liên tục phạm sai lầm, sau khi tan làm còn bị trưởng phòng gọi lại giáo huấn nửa giờ mới được thả về.
Ôn Viễn chán nản ngồi trên tàu điện ngầm, nhắm mắt nghỉ ngơi thì đúng lúc điện thoại trong túi xách vang lên. Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, sau đó mới nhận điện thoại.
Vừa đúng lúc tàu điện ngầm báo đến trạm, người ở đầu dây bên kia lên tiếng: “Em vẫn còn ở trên tàu điện ngầm?”
“Mới tan làm.” Cô không tự chủ mà chu chu miệng.
“Là làm thêm giờ, bị cấp trên chèn ép hả?”
Biết rõ còn hỏi.
Ôn Viễn im lặng một lúc. Người kia dường như cảm nhận được tinh thần không tốt của cô, giọng nói nhẹ nhàng mà dặn dò: “Thời gian đi thực tập cũng không cần về trường, căn hộ bên kia vẫn có người dọn dẹp, đồ ăn cũng đầy đủ, lại ở gần công ty em, tối nay dọn qua đó đi.”
Căn hộ kia chính là căn hộ ở gần đại học T, mấy năm nay Ôn Hành Chi vẫn thường ở đó, Ôn Viễn cúi đầu ồ một tiếng: “Vậy lúc nào anh về?”
Vừa dứt lời, cô nghe thấy đầu bên kia có người gọi anh, là trợ lý Ninh thông báo thời gian dự tiệc đã bắt đầu. Ôn Hành Chi nói với Ôn Viễn: “Nhanh, mau xuống ga đi ăn một chút gì đi, không cho ăn qua loa.”
“Biết rồi.”
Ôn Viễn lầu bầu một tiếng rồi cúp điện thoại, tâm tình lúc này dường như tốt hơn trước một chút. Nhìn tàu điện ngầm đang chiếu một bộ phim trên TV, cô nhìn thấy gương mặt quen thuộc, Ôn Viễn quyết định, sẽ không nói tốt cho Trần Dao ở trước mặt Ôn Hành Chi.
Hong Kong, hội sở cao cấp Trung Hoàn.
Nhìn điện thoại tắt ngấm trong tay, Ôn Hành Chi xoay người đi vào phòng tiệc, lúc này đã là giữa tháng mười hai, mà ngày hôm qua trời còn mưa tầm tã, nhiệt độ ở Hương Cảng rất thấp khoảng 17 độ, còn ở trong hội sở vẫn duy trì 26 độ. Ôn Hành Chi chỉ mặc một cái áo sơ mi kẻ sọc màu trắng, ngồi yên ở một góc cùng với chủ bữa tiệc là Diêu tiên sinh.
Lần này tới đây, chủ yếu bởi vì lời mời của Diêu tiên sinh, gần đây anh ta có một thương vụ mua bán, cần anh làm cố vấn, hơn nữa hai người còn là bạn học ở Mỹ, giao tình coi như cũng không tệ, cho nên Ôn Hành Chi đồng ý tới.
Lần mua bán này coi như thành công, buổi tiệc này chính vì vậy mà được tổ chức. Ôn Hành Chi cảm thấy có chút nhàm chán, nhưng vì nể mặt bạn học cũ cho nên vẫn tới tham dự.
“Gọi điện thoại cho bạn gái?”
Khi anh ngồi xuống thì Diêu tiên sinh đã lên tiếng hỏi, đây cũng là một trong số ít những lần cùng anh công khai đùa giỡn. Ôn Hành Chi uống một hớp nước ấm, nói: “Thì sao?”
“Vẻ mặt thật không giống nhau, lúc nãy mới tới đây cậu không hề có hứng thú, vậy mà vừa đi ra ngoài vào thì liền thay đổi.”
Ôn Hành Chi cười nhạt: “Từ lúc nào cậu trở thành bác sỹ tâm lý chuyên nghiệp vậy?”
Đối mặt với sự chọc ghẹo này, Diêu tiên sinh cũng không thay đổi, anh ta đưa ngón tay sờ sờ lên chiếc nhẫn ở ngón vô danh nói: “Cậu cũng nên kết hôn rồi, với điều kiện của cậu, phụ nữ muốn gả cho cậu cũng không ít, không lẽ không nhìn trúng ai sao?”
“Có, nhưng chỉ sợ là phải tốn nhiều công sức một chút.”
Ôn Hành Chi lười biếng dựa lưng vào ghế sô pha, híp mắt ung dung nói.
“Cô gái nào mà lại làm cho cậu tốn nhiều tâm tư vậy? Nói cho mình nghe một chút đi.”
Ôn Hành Chi liếc anh ta một cái, không nói gì nữa. Bởi vì nơi này là chỗ công cộng, anh không tiện nói chuyện riêng tư của bản thân. Mà Diêu tiên sinh cũng hiểu tính cách người bạn của mình, chỉ lắc đầu cười cười, không nói thêm gì nữa.
Hơn hai tiếng trôi qua, Ôn Hành Chi liền đứng lên tạm biệt ra về. Diêu tiên sinh tự mình đưa anh rời khỏi hội sở, lúc này khách đã đến đông đủ, một đường đi thấy có không ít giai nhân, minh tinh.
Nhìn thấy vậy Ôn Hành Chi nhếch môi cười: “Không biết đây có phải là họp báo điện ảnh không nữa.”
“Hết cách rồi, vợ mình dạo này tự nhiên thích một minh tinh điện ảnh, muốn mình đi xin chữ ký anh ta. Mà mình thì không có thời gian rảnh để đến gặp mặt, không còn cách nào đành mượn cơ hội lần này mời anh ta tới.”
Diêu tiên sinh cảm thấy bất đắc dĩ, Ôn Hành Chi chợt liền ý thức được Ôn Viễn, tối thiểu cô không có mê muội minh tinh nào.
Ra tới của chính của hội sở, chẳng biết lúc nào mưa đã lại rơi xuống, ở Trung Hoàn có rất nhiều tòa nhà cao tầng nằm san sát nhau. Ôn Hành Chi kêu tài xế, vừa muốn tạm biệt Diêu tiên sinh, liền nhìn thấy có người đang hướng ánh mắt nhìn về phía này: “Ơ đó không phải là Trần tiểu thư sao?”
Theo tầm nhìn của anh ta, Ôn Hành Chi nhìn thấy một người đang đứng yên ở bậc thang trước cửa hội sở - Trần Dao. Chắc có lẽ mới ở trong bữa tiệc đi ra cho nên trên người chỉ mặc bộ lễ phục màu đen, cả bờ vai đều lộ ra bên ngoài, gió lạnh t