Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2492 lượt.

hổi qua cô ta không nhịn được mà run rẩy.
Làm bộ như chú ý tới bọn họ, Trần Dao từ từ quay đầu lại, khi nhìn thấy Ôn Hành Chi liền cả kinh, sau đó liền mỉm cười mà gật đầu, coi như chào hỏi.
“Rất trùng hợp.” Diêu tiên sinh thở dài nói: “Cậu biết cô ấy?”
“Coi như là vậy đi.” Ôn Hành Chi không mặn không nhạt trả lời.
Diêu tiên sinh sau khi nghe xong liền tiến lên phía trước, hỏi Trần Dao: “Bên ngoài lạnh như vậy, Trần tiểu thư sao lại đứng ở chỗ này?”
Trần Dao liếc nhìn người đàn ông ở phía xa, mỉm cười nói: “Tôi đang chờ xe.”
Diêu tiên sinh cười to: “Đây là trung tâm thành phố, trời mưa lớn như vậy cô không nên đứng đây chờ xe.”
“Vậy sao?” Trần Dao hơi thất vọng: “Vốn là tôi đi chung cùng bạn, nhưng mà tôi có uống chút rượu, thân thể cảm thấy không khỏe nên muốn về trước. Đây là lần đầu tiên tôi tới Hong Kong cho nên không rõ những điều này…..”
“Không có gì không có gì.” Diêu tiên sinh an ủi cô ta, sau đó quay đầu qua Ôn Hành Chi hỏi: “Hành Chi, hai người có quen biết? Nếu không cậu đưa cô ấy về đi.” Không đợi anh trả lời, anh ta liền quay qua hỏi Trần Dao: “Cô ở chỗ nào?”
Trần Dao dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Ôn Hành Chi sau đó nói tên khách sạn. Diêu tiên sinh nghe vậy liền nói: “Vậy thì tốt rồi, ở chung khách sạn, không cần phải đi lòng vòng. Cậu thấy sao?”
Ba chữ này là hỏi Ôn Hành Chi.
Anh nhìn thấy lái xe tới, rồi quay đầu qua liếc nhìn Trần Dao một cái thì thấy cô ta đang xách theo một cái túi xách, vẻ mặt lo lắng nhìn anh. Sau đó anh liền quay đi, nói: “Lên xe đi.”
Trần Dao thụ sủng nhược kinh, vội vàng cảm ơn.
“Cảm ơn người anh em.” Diêu tiên sinh vỗ vỗ bả vai Ôn Hành Chi.
Ôn Hành Chi không quay đầu lại, ném cho anh ta một câu: “Cậu sớm muộn gì cũng thua bởi chữ tình.”
[Website đăng truyện chính thức: '>
Thành phố T.
Ngày thứ hai sau khi trở về trường đúng là ngày chủ nhật, Chu Nghiêu cùng với Xuân Hỉ đều ở ký túc xá, vừa nhìn thấy Ôn Viễn liền nhào tới. Mục tiêu của các cô ấy chính là gà quay cùng sủi cảo tôm trong tay cô.
Ôn Viễn nhìn hai người như đói khát này, cảm thấy khinh bỉ sau đó cô bò lên giường. Cô trở về lần này là dọn đồ đạc, nghe lời Ôn tiên sinh nói, dọn qua bên kia ở. Xuân Hỉ vừa gặm gà quay vừa hỏi cô: “Cậu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà hả?”
“Không phải, trong khoảng thời gian này tớ muốn dọn qua bên kia ở.”
Ôn Viễn nói ít mà ý nghĩa nhiều, Chu Nghiêu nhanh chóng nhào tới tra hỏi: “Sao, chuẩn bị ở chung?”
Hỏi xong, cô liền bị Xuân Hỉ vỗ mạnh một cái: “Đi, để tớ.” Cô nắm lấy bả vai Ôn Viễn tiếp tục nói: “Nói đi, khi nào hai người kết hôn?”
Ôn Viễn bị hai người này làm cho hoảng sợ, cô không biết là nên khóc hay cười: “Này này, hai người các cậu suy nghĩ quá nhiều rồi đó, tớ dọn qua đó chỉ bởi vì gần công ty mà thôi.”
“Thôi đi, không hề có tí thuyết phục nào.”
Chu Nghiêu cắt ngang lời nói của cô, sau đó tiếp tục ăn gà, nhưng Xuân Hỉ vẫn còn chưa từ bỏ ý định, lôi cô qua một bên mà hỏi: “Cậu thật tài giỏi, một tay nhận bằng tốt nghiệp, một tay nhận giấy hôn thú với trai đẹp.”
Ôn Viễn chu chu miệng: “Không phải chúng tớ muốn lấy là có thể lấy.” Nhớ tới một đống người, một đống vấn đề kia, cô cảm thấy có chút nhức đầu: “Ai, nói chung bây giờ vẫn còn sớm……….”
Xuân Hỉ không tin, tiếp tục lôi kéo cô, thì chợt nghe thấy Chu Nghiêu hét lên một tiếng chói tai, sau đó quay đầu lại nhìn cô, chỉ chỉ tay vào một trang web giải trí hàng đầu nói: “Ôn, Ôn Viễn, đây không phải là…”
Ôn Viễn nghi ngờ nhìn vào trang tin, trong nháy mắt cô trợn trừng mắt lên. Là bài báo tin tức Hong Kong, nhưng Ôn Viễn không có chú ý tới điều đó, ánh mắt cô dính vào tấm hình kia rồi.
Là ảnh chụp lén, nhưng vẫn có thể nhìn rõ người trong hình là ai. Huống chi, thân hình của anh, cho dù có lẫn vào biển người cô cũng có thể nhận ra được. Là Ôn Hành Chi, mà người đi bên cạnh anh chính là Trần Dao, ánh trăng mờ mờ, anh cùng với cô ta bước vào khách sạn. Đây chỉ là tấm hình đầu tiên, mà tấm hình tiếp theo chính là buổi trưa ngày hôm nay, hai người cùng nhau rời khỏi khách sạn, lên xe. Tấm hình chụp hai người lên xe cũng tràn ngập mập mờ. Tựa đề trên trang báo lại càng giật gân…..Ngôi sao mới nổi ở trong nước đi vào khách sạn cùng với một người đàn ông bí mật. Đủ mười phần ướt át.
Phía dưới còn đăng một bài báo khá dài. Ôn Hành Chi dù là một người kín tiếng, nhưng lại là một nhân vật lớn, cho nên chỉ cần điều tra một chút liền ra. Bài báo đơn giản là giới thiệu gia cảnh của Ôn Hành Chi. Còn nhắc tới Trần Dao, cho rằng cô ta nên cảm ơn vị đạo diễn đã nâng đỡ cô ta, nếu không phải bởi vì người đó, sợ là sẽ không câu được một nhân vật như vậy.
“Cha mẹ nó, có cần phải viết ác ý như vậy không? Đây không phải là người phụ nữ phẫu thuật thẩm mỹ sao? Làm gì có ai coi trọng cô ta chứ?”
Xuân Hỉ lên tiếng phản đối, sau đó Chu Nghiêu cũng phụ họa nói: “Đúng như vậy nha, đây đúng là tờ báo lá cải mà.” Sau đó nhanh chóng đóng website lại.
Ôn Viễn vẫn đứng ngơ ngác tại chỗ, tiểu Hỉ cùng với Chu Nghiêu liếc nhìn nhau một cái, sau đó hỏi: “Ôn Viễn, khôn