Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2285 lượt.
r>Nói xong, chỉ thấy cô trừng mắt. Gươg mặt người ở trên đỉnh đầu cô ôn hòa hơn thường ngày rất nhiều, thấy cô nhìn anh, bàn tay của anh di chuyển từ đầu của cô xuống dưới, một tay còn lại nắm lấy thắt lưng của cô, ngay đúng vị trí anh có thể cúi người hôn cô.
Hơn nữa tháng không gặp, làm sao mà không muốn. Anh dán vào môi của cô mà xay nghiền, cắn môi dưới mềm mại. Vừa mới tiến vào, liền bị cô thoát khỏi, "Anh uống rượu sao?"
"Một chút."
Hợp đồng mua bán kết thúc thuận lợi, anh từ Hong Kong trở về GP, nội bộ cũng có chuẩn bị một buổi tiệc nhỏ chút mừng anh. Đều là người trong nhà, không tránh khỏi việc anh phải uống một chút, nhưng mà cũng chỉ có nửa ly thôi.
Lời muốn hỏi còn chưa nói ra, Ôn Viễn còn muốn trốn, thì người nọ đã không cho cô cơ hội. Nhanh chóng chiếm lấy môi cô rồi tiến vào, cái lưỡi mềm mại, mang theo vị ngọt lịm, vào bên trong một chút thì biết rõ nguyên nhân. Thì ra không biết từ lúc nào cô đã nhét viên đường vào trong miệng của mình, mùi vị dâu tây ngọt ngào càng làm cho anh thêm xâm nhập. Mãi cho tới khi cô kêu đau anh mới buông ra.
Loại tư thế hôn này, cực kỳ khiêu chiến chiều dài của cổ cô. Ôn Viễn xoa cổ mình, đỏ mặt, không thèm nhìn anh. Ôn Hành Chi cúi đầu, nhìn cô một lúc lâu, giọng khàn khàn: "Mau uống sữa đi. Anh đi làm cơm chiều."
Ôn Viễn không lên tiếng, chờ anh đứng dậy đi vào trong phòng bếp. Cô mới vụng trộm nhìn chăm chú vào bóng dáng của anh, đặt tay lên ngực cảm thấy tim mình đập rất nhanh.
Hôm qua người giúp việc có tới đây một chuyến, mang tới rất nhiều thức ăn rồi bỏ vào trong tủ lạnh. Ôn Hành Chi làm mì Ý đơn giản, sau đó chiên hai phần thịt bò, có thể xem như bữa cơm chiều đã làm xong. Buổi tối, anh ở phòng sách giải quyết một chút công văn. Sau khi tắt máy tính anh ngẩng đầu trong nháy mắt, nhìn xuyên qua cửa đang khép hờ. Ôn Viễn đang đứng trước gương ở phòng khách giày vò tóc của mình. Tóc của cô cũng không dài lắm, bởi vì cô không thích tóc quá dài, nên vẫn để kiểu tóc cũ hồi học trung học. Chẳng qua là bây giờ đuôi tóc hơi uốn cong, sờ vào như là vải nhung.
Dường như anh rất nhớ loại cảm xúc này, anh đứng lên đi qua nhận lấy chiếc khăn từ trong tay cô, thay cô lau tóc. Ôn Viễn không hề chớp mắt nhìn chiếc gương phản chiếu người đàn ông đứng bên cạnh cô, sau đó bổng nhiên cô nói: "Em ghét Trần Dao. Chán ghét tên anh và tên cô ta bị nhắc tới cùng lúc."
Vẻ mặt anh chuyên chú lau tóc cho cô: "Ngày mai tin tức đó sẽ biến mất."
"Không giải thích gì sao?"
"Toàn chuyện bịa đặt. Giải thích làm gì."
Người đối mặt với truyền thông mỗi ngày là Trần Dao không phải anh. Huống chi, mọi người sẽ không để ý anh nói gì chỉ thích phỏng đoán mọi chuyện theo ý mình. Anh không có hứng thú đi xem họ nói gì, cũng không có nghĩa vụ vui mừng xem mấy náo nhiệt đó.
"Còn em thì sao? Em nhìn thấy hình chụp rồi đó?"
Ôn Viễn mím môi nhìn anh, Ôn Hành Chi dừng động tác lại, tầm mắt nhìn cô ở trong gương. Nhìn kỹ khoảnh khắc, mông Ôn Viễn bị đánh một cái, sau đó cô trừng mắt nhìn anh trong gương. Mà Ôn Hành Chi đã dời tầm mắt đi, tiếp tục lau tóc cho cô: "Đêm đó chỉ là ngẫu nhiên gặp mặt. Anh bị người khác nhờ vã đưa cô ta tới khách sạn. Đến ngày hôm sau, cũng là ngẫu nhiên."
Hôm đó anh muốn đi tới công ty của Diêu tiên sinh, anh ta đang mở một cuộc hội nghị. Khi nhận được điện thoại của Diêu tiên sinh, anh ta đang nói chuyện với công ty đại diện của Trần Dao, mời cô ta làm ngươi phát ngôn cho sản phẩm mới của công ty. Việc này Trần Dao cũng biết, đang muốn tới công ty bàn hợp đồng thì Diêu tiên sinh nhờ anh dẫn cô ta tới.
Ôn Viễn nghe xong thì im lặng một lát, "Trần Dao, cô ấy có lực hấp dẫn rất lớn với đàn ông có phải không? Duy Nhất thích, Diêu tiên sinh cũng thích."
"Anh không thích."
Làm theo lời cô nói, anh cũng không có ý định giải thích và an ủi. Nhưng mà khi Ôn Viễn nghe xong, vẫn không nhịn được mà có chút vui mừng. Vài ngày phiền muộn trong lúc này tất cả đều tan thành mây khói.
Sự thật chứng minh, dù cho cô có rối rắm lo sợ cũng là không đâu. Mấy scandal của làng giải trí nhiều không kể xiết, một cái còn chưa hạ nhiệt thì cái khác lại xuất hiện. Cũng bởi vì Trần Dao quấn quít dây dưa với nam diễn viên chính ở trong phim Nhất Hào làm cho fan nhìn không được, nên mới có người cố tin tung tin xấu về cô ta, thậm chí còn có người lôi ảnh chụp về cô trước đây mà so sánh nhan sắc.
Chuyện này diễn ra theo khuynh thường ngày càng mạnh mẽ, nhưng mà Ôn Hành Chi cũng không có trả lời lại. Công ty đại diện của Trần Dao vẫn im lặng, bị hỏi thì chỉ lễ phép mỉm cười không nói gì, không thì chuyển sang đề tài khác, có ý giấu đầu hở đuôi.
Nhưng mà bây giờ Ôn Viễn cũng không để ý tới mọi chuyện. Bởi vì bây giờ cô đang gặp phải một vấn đề đâu đầu, đó chính là Xuân Hỉ đề nghị... liên hoan. Bốn năm đại học ba người các cô luôn luôn tìm cớ để có bữa ăn ngon. Nhưng mà lần này so với ngày xưa thì không giống nhau.
Nguyên nhân lần này vẫn là trong một lần Xuân Hỉ và Chu Nghiêu nằm nói chuyện với nhau, họ không có may mắn như Ôn Viễn, bởi vì ch