Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342271
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2271 lượt.
ta ở trước mặt cô nói ánh mắt chắc chắn như muốn nói muốn làm người phụ nữ của anh. Cái loại ánh mắt ngập tràn dã tâm này, làm cho cô cảm giác được mình đang bị... uy hiếp.
Đương nhiên, đây là điều rất lâu sau đó cô mới hiểu được.
Qua hai ba ngày, Ôn Hành Chi quả nhiên trở lại. Buổi sáng đến thành phố T, sau khi không kịp nghỉ ngơi liên tục mở ra hai hội nghị cuối cùng cũng đến buổi tối, thời gian hẹn Ôn tiểu thư ăn cơm tối. Bởi vì không định đi ăn ở ngoài, thức ăn dự trữ trong nhà cũng không nhiều, cho nên anh chở cô đi siêu thị một chuyến.
Gần đến Tết Nguyên Đán, người đi siêu thị nhiều hơn ngày thường một chút. Ôn Viễn bám sát theo đuôi Ôn Hành Chi, nhìn anh chọn nguyên liệu nấu ăn. Lúc ở một mình nhất định anh rất ít ở nhà tự mình làm cơm, thấy những đồ dùng trong nhà bếp liền biết, nhưng hết lần này đến lần khác người này vẫn cứ là một tay nấu ăn ngon, ngon đến mức hận không thể nuốt luôn cả lưỡi. Cô nhớ tới lời nói trước đó của Chu Nghiêu, chồng tương lai nhất định phải biết nấu ăn, nếu không đợi đến lúc cô nàng bị bệnh, ngay cả người chăm sóc phục vụ cháo nóng cũng không có. Ôn Viễn rất đồng tình.
"Nhìn xem còn muốn ăn gì nữa không, cùng mua về làm."
Anh hơi nghiêng người, kéo cô đến bên mình, nói.
"Không có.” Ôn tiểu thư nói: "Anh hòa nhã lịch sự như vậy em sẽ cảm thấy rất áp lực."
Vì thế anh không nói tiếp, cân trái cây rồi đi đến quầy tính tiền. Gấp đến độ Ôn Viễn giậm chân ở phía sau: "Anh anh đứng lại! Vẫn chưa trả lời câu hỏi của em mà? !"
Nói xong, người nào đó thật sự đứng lại. Nhưng không phải trả lời những câu hỏi nhàm chán của cô, mà là nhìn thử món đồ trên quầy trưng bày bên cạnh, ngẫm nghĩ trong chốc lát, lấy xuống hai hộp bỏ vào xe hàng.
Ôn Viễn phồng má tiến đến gần liếc nhìn thoáng qua, nhất thời chỉ cảm thấy khí huyết dâng trào, hai má đỏ bừng bừng. Chỉ thấy biển quảng cáo trước mặt phía trên cùng viết ba chữ to, tên tiếng Anh của nó gọi là.....Durex.
Đêm đó, bạn học Ôn Viễn vì tùy tiện xử oan người ta mà bị "trừng trị nho nhỏ" một phen, xong xuôi mọi chuyện, tắm rửa xong vùi trong chăn, một đầu ngón tay cũng không muốn cử động. Người đàn ông hơn ba mươi tuổi không thể tùy tiện đắc tội, nhất là người đàn ông ba mươi tuổi đã cấm dục rất lâu, uy lực quả thật có thể so với tính sát thương của vũ khí. Cả đêm bị lăn qua lăn lại dày vò ngất đi vài lần giờ phút này Ôn Viễn uể oải không còn hơi sức oán hận trong lòng, ngày hôm sau phải về thành phố B, nhưng ngay cả hành lý cô cũng không thể thu dọn, mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa ngày hôm sau, vẫn là Ôn Hành Chi kéo cô ra khỏi giường, thu dọn đồ đạc, đích thân đưa cô đến bến xe.
Ôn Viễn chẳng nói câu nào đổi vé xe, sau đó có chút ỉu xìu. Ôn Hành Chi nhìn thật kỹ dáng vẻ của cô, đưa tay cô vuốt vuốt tóc, tối hôm qua chắc là mê mẩn ngủ say.
Ôn Viễn ngẩng đầu chăm chú nhìn anh vài lần, cuối cùng nhịn không được nói: "Có phải anh đã sớm tính toán không về cùng với em phải không?"
Thảo nào tối hôm qua giày vò cô như vậy.
"Bên này còn chuyện chưa xử lý xong, sau đó còn phải đến thị trấn A một chuyến, sang năm nhất định sẽ ăn tết ở thành phố B."
"Em không tin." Cô chu mỏ, nói xong, mông liền bị trúng một chưởng.
"Anh lừa gạt em bao giờ?"
Mắt Ôn Viễn đỏ hoe liếc anh, cuối cùng nhích lại gần vùi đầu vào ngực anh: "Vậy em chờ anh."
Ôn Hành Chi cúi người ôm chặt lấy cô, đứng ở cửa thang máy nhìn cô vào trạm xét vé. Chợt thấy có tia sáng chợt lóe lên, đợi đến khi anh nghiêng đầu nhìn, tia sáng kia lại không nhìn thấy nữa.
Ôn Hành Chi khẽ nhíu nhíu mày, đứng yên tại chỗ trong chốc lát, cho đến khi bóng lưng của Ôn Viễn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mới xoay người rời khỏi nhà ga.
[Website đăng truyện chính thức: '>
Dự báo thời tiết lúc sáng có nói, nhiệt độ không khí vào mùa đông năm nay tại thành phố B là thấp nhất trong mười năm gần đây. Tuy là rất lâu sau Ôn Viễn mới nhận thức sâu sắc được, sau đó mới vừa đi bước ra khỏi nhà ga một giây, Ôn Viễn thực sự bị đông cứng không hề nhẹ.
Cô đứng tại chỗ, nhìn quanh hai bên một lần, nhưng vẫn không thấy xe nhà tới đón. Cũng không phải nhất định phải có người đến đón, chỉ là mấy ngày trước khi nói chuyện điện thoại với người nhà, Kiều Vũ Phân chủ động nói đến việc muốn kêu người đi đón, giờ phút này không thấy ai, Ôn Viễn lại cảm thấy hơi kỳ lạ.
Nghĩ một hồi cô vẫn quyết định gọi điện thoại cho người nhà. Chỉ là vừa bấm số điện thoại được một nửa, liền nghe thấy phía trước vang lên hai tiếng còi xe ngắn ngủi, cô sốt ruột ngẩng đầu, đợi đến khi nhìn thấy người trong xe, trong nháy mắt trợn tròn hai mắt.
Là Ôn Kỳ, người này đang một tay cầm vô lăng, thoải mái nhàn nhã tai tựa vào trên xe. Tư thế giống hệt Ôn Hành Chi, chỉ có điều do anh làm, nên có vài phần không đứng đắn.
Ôn Viễn chậm rãi cất điện thoại, đi dạo quanh xe của anh một vòng. Ôn Kỳ thấy thế cũng xuống xe, đeo cặp kính râm trên sóng mũi, đặc biệt tiêu sái nói một câu: "S