Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.

xem nó có thời gian hay không? Ta lại phải viết đơn xin nó!"
Ôn Hành Lễ cười nói: "Cha, bọn nhỏ đều nghe thấy đấy, chừa chút mặt mũi cho Hành Chi."
"Không!" Ông cụ càng nói càng tức: "Ta còn không nói được nó? Coi nó làm gương cho bọn nhỏ như thế nào? Còn một hai người khen ngợi nó? Loại đứa con xấu xa này có bản lĩnh đừng bước vào cửa viện này nữa!"
"Cha....." Kiều Vũ Phân chợt mở lời: “Nếu không thì như vậy đi, mấy tháng trước con nghe nói con gái của chính ủy Tôn căn cứ 54 từ nước ngoài trở về. Con bé đó dáng vẻ đoan trang nhu thuận, tuổi thì cũng gần bằng nó, nếu không thì..... thử giới thiệu cho Hành Chi xem?"
Vừa dứt lời, liền nghe thấy một tràng ho khan dồn dập. Thì ra Ôn Viễn bị sặc canh, bà Thành vẫn mãi ăn cơm không hề nói chuyện liền cười cô: "Từ từ uống, không ai giành với cháu đâu."
"Dạ, khụ khụ."
Ôn Viễn cầm khăn tay lau miệng, lại cúi đầu, từ từ khuấy canh trong bát, nhưng lại không muốn uống nữa.
Kiều Vũ Phân nhìn cô một cái, quay đầu hỏi ý kiến Ôn Khác: "Ba thấy thế nào?"
Ông nội Ôn vẫn còn giận, nhưng nhìn vẻ mặt giống như là đang suy xét lời nói của Kiều Vũ Phân, nhưng Ôn Kỳ, thở ra rồi cười một tiếng: "Mẹ, người cũng đừng nhắc đến tình cảm tâm tư của chú, hơn nữa, người mà mẹ định giới thiệu với chú ấy có thể xem trọng sao? Con gái của nhà họ Tôn đó, chính là Tôn Thanh ư? Hôm trước lúc ở quán bar con đã gặp cô ta rồi, cũng đủ phóng khoáng, quan hệ thân thiết với một đám đàn ông ngoại quốc, nhiệt tình nhảy múa bên cạnh họ, vừa nhìn đã biết không phải là cái thứ gì tốt đẹp. Người ngàn vạn lần đừng hại chú của con, chú của con là người đứng đắn."
Kiều Vũ Phân lập tức không nén được giận, tiếp cho anh một hồi: "Con lúc nào thì đi bar rồi hả? Con để cho mẹ đến chỗ đó xem thử ?"
Ôn Kỳ kêu oan: "Đó là vì con nói chuyện làm ăn!"
"Nói chuyện làm ăn mà nói ở quán bar? Con cho rằng mẹ con là kẻ ngốc!"
Ôn Kỳ vẫn muốn giải thích, Ôn Hành Lễ thấy sắc mặt của ông nội khác lạ, vội nghiêm mặt hét lên với anh: "Được rồi, không phép không tắc." Nghiêm mặt, lại nói: "Chỗ đó ít đi thôi, mặt khác con cũng đừng làm người không biết chuyện, bây giờ con đã sắp 27 rồi, công ty cũng dần đi vào nề nếp, nên suy xét cân nhắc chuyện kết hôn rồi."
Ôn Kỳ thờ ơ cười: "Con không vội, con chờ người con gái tốt của con cơ."
Kiều Vũ Phân trách mắng anh một câu: "Con cứ không vội cô gái tốt đã có thể chạy mất rồi, hơn nữa, ai biết cô gái tốt mà con nói có phải thật sự tốt hay không?"
"Aiz, mẹ cũng đừng coi thường ánh mắt của con." Ôn Kỳ lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, ánh mắt di chuyển quanh Ôn Viễn vài vòng, thấy con bé có chút sợ hãi, anh chợt quay đầu đi, chỉ vào Ôn Viễn rồi nói với Kiều Vũ Phân: "Thì tìm người như Ôn Viễn nhà chúng ta như thế nào?"
Mặt Ôn Viễn tái mét, sắc mặt những người khác cũng không thể nào tự nhiên, Kiều Vũ Phân nhìn Ôn Viễn một cái, dạy bảo anh: "Hồ đồ cũng không nhìn xem đối tượng, con bé chính là em của con.”
Ôn Kỳ bĩu môi, dường như cảm thấy không hề thú vị: "Ý con là tìm người đơn thuần không tìm cách giáo huấn như Ôn Viễn, mẹ nghĩ đi đâu vậy?"
Ôn Viễn nhất thời cảm thấy lời giải thích của anh còn không bằng ngậm miệng lại đi, cô muốn cầm dao kề cổ anh.
[Website đăng truyện chính thức: '>
Lần này trở về, Ôn Viễn chuyển đến phòng bà Thành ở. Bởi vì nửa năm nay bà Thành không gặp cô, rất là nhớ, khăng khăng muốn cô ngủ với bà.
Việc này Ôn Viễn cũng không có ý kiến gì, có điều chỉ có một việc là không được, buổi tối không thể nhận điện thoại của Ôn Hành Chi. Chỉ có ban ngày tìm chỗ không người mà gọi, đáng tiếc công việc của anh lại quá bận rộn, nói chưa được vài câu liền phải cúp máy. Ôn Viễn buồn phiền, cảm thấy cứ như thế mãi, cô sẽ thành oán phụ mất.
"Sao lại than thở?"
Dưới ánh mặt trời, bà Thành đang chăm sóc cây cảnh hoa cỏ của bà, Ôn Viễn đứng bên cạnh bà, có chút buồn bã ủ rũ.
"Dạ, không có việc gì."
Ôn Viễn ngồi chồm hổm, dùng đầu ngón tay khẩy khẩy đất, chỉ chốc lát sau móng tay đã bị bà Thành đẩy ra, bà bĩu môi dời sang một bên.
"Viễn Viễn à, ở đại học có kết giao bạn bè chưa?"
"Bà, sao người lại hỏi chuyện này rồi?"
Bà Thành cười: "Sao lại không thể hỏi? Ông nội con già rồi, ta cũng già rồi, trước khi chết ông ấy muốn nhìn thấy Hành Chi lấy vợ, con là do ta nuôi lớn, ta cũng phải nhìn thấy con lấy chồng tìm được người có thể dựa vào mới có thể yên tâm mà đi chứ."
"Bà nói cái gì đó." Ôn Viễn hừ ba tiếng: "Người không già, không được nói đến việc chết chóc, phải sống lâu trăm tuổi."
"Ồ, như vậy ta không tin chuyện đó đâu."
Ôn Viễn méo miệng, “Vậy còn Ôn Kỳ anh con thì sao, anh ấy cũng không vội, con gấp làm gì."
"Đàn ông mà, đến ba mươi tuổi cũng không lo không tìm được vợ. Huống chi điều kiện chú và anh con đều tốt, căn bản khỏi cần quan tâm. Hơn nữa... " Bà Thành thở dài một hơi, nói: "Con và Ôn Kỳ nói cho cùng không giống nhau, ta có đi hay không đều có người thay ta quan tâm đến nó, nhưng con... sợ là không may mắn như vậy."
Ôn Viễn hiểu rõ ý tứ của bà, cho nên cũng không nói tiếp nữ


Polly po-cket