Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.
a.Trong sân trầm mặc một hồi lâu, mặc dù ánh mặt trời rất đẹp, nhưng cuối cũng cũng không chống cự nổi khí lạnh tàn phá bừa bãi, một lát lại cảm thấy lạnh.
Ôn Viễn rùng mình một cái, đang định khuyên bà Thành vào nhà thì cửa viện chợt bị đẩy ra, Ôn Kỳ từ bên ngoài đi vào.
Nhìn thấy người này, Ôn Viễn chỉ cảm thấy kỳ lạ. Từ lần trước khi cô trở về lần đó đã gặp anh một lần sau đó liền không thấy nữa, tự bản thân Ôn Viễn lý giải là vì người này bị trong nhà bức hôn uy hiếp đến mức sợ hãi, có điều cũng chẳng muốn giễu cợt anh, nhất là sắc mặt hiện tại của anh cũng không tốt lắm.
Bà Thành cười tít mắt chào hỏi anh: “Trở lại?"
Ôn Kỳ liếc nhìn bà Thành một cái, hạ thấp giọng dạ một tiếng, ngược lại nói với Ôn Viễn: "Em ra ngoài với anh một chút, anh có chuyện này muốn nói với em."
Ôn Viễn khó hiểu đứng lên: "Chuyện gì thế?"
Ôn Kỳ không trả lời, chỉ nói: "Em ra ngoài."
Nói xong dẫn đường xoay người đi ra ngoài.
Ôn Viễn và bà Thành liếc nhìn nhau, thấy vẻ mặt không biết gì của đối phương, liền theo Ôn Kỳ đi ra ngoài.
Thành phố B cũng mới có tuyết rơi không bao lâu, mặt đường kết băng bước đi rất trơn, Ôn Kỳ mang ủng đã bước đi thật xa, mục tiêu là cửa sau đại viện.
Ôn Viễn đáng thương mang giày vải mà bà Thành tự tay làm, đi được ba bước thì trợt một lần, khó khăn mới bắt kịp được anh mình.
"Này, anh đợi em một tý đi."
Ôn Kỳ không vì thế mà dừng lại, vẫn đi về phía trước, mặc cho Ôn Viễn kêu la ở phía sau, cho đến khi cách cửa sau rất xa, mới dừng lại.
Phía trước có một chiếc lưới cách ly, ngăn cách đại viện và chỗ đó. Ôn Kỳ đưa tay bắt lấy lưới cách ly, khớp xương trắng bệch, dáng vẻ ngấm ngầm chịu đựng không muốn bộc phát ra.
Ôn Viễn đứng cách anh một khoảng, nhìn dáng vẻ của anh, hơi sợ không dám gọi anh. Trong lòng cô có dự cảm không tốt, nhưng lại cố lắc đầu chối bỏ, anh ấy không thể biết được, nếu thật sự Ôn Hành Chi muốn tuyên bố chuyện giữa bọn họ, anh mình tuyệt đối không thể là người đầu tiên biết.
Suy nghĩ một chút, Ôn Viễn nuốt nước bọt, gọi anh: "Anh....anh sao vậy?"
Ôn Kỳ vẫn như cũ không xoay người lại, nhìn thấy được anh đang cố gắng khống chế cảm xúc lên xuống một cách mãnh liệt.
"Anh, anh rốt cuộc... "
Nói còn chưa dứt lời, Ôn Kỳ bỗng chốc xoay người, đem một xấp đồ quăng tới trước mặt cô: "Mẹ nó, em nói cho anh biết đây là có chuyện gì? !"
Ôn Viễn bị anh gào lên những lời trấn áp này, hồi lâu, mới ngồi xổm xuống, nhặt lên thứ đồ trên mặt đất. Xem ra là ảnh chụp, đợi đến khi Ôn Viễn nhìn rõ người trong hình thì chỉ cảm thấy giống như giữa mùa đông bị người ta dội cho chậu nước lạnh, bị luồng khí lạnh hung hăng chiếm lấy, thở không nổi.
Ôn Viễn bị những lời nói này của anh trấn áp, rất lâu sau, mới ngồi xổm xuống, nhặt thứ đồ rơi trên mặt đất. Xem ra là ảnh chụp, đợi đến khi Ôn Viễn nhìn rõ người trong hình thì chỉ cảm thấy giống như giữa mùa đông bị người ta dội cho chậu nước lạnh, bị luồng khí lạnh hung hăng chiếm lấy, thở không nổi.
Trong hình, hai người rõ ràng chính là…cô và Ôn Hành Chi. Hình là cảnh đêm kia khi anh đi công tác trở về lại thành phố T. Anh đến công ty đón cô, đưa cô đi siêu thị mua đồ, anh kéo cô đến quầy phục vụ tính tiền, anh lái xe đưa cô về nhà. Sau đó là ngày hôm sau, anh đưa cô đến nhà ga, ở nhà ga cho cô cái ôm chia tay, thậm chí ngay cả nụ hôn kia cũng chụp được rõ ràng không bỏ sót .....
Ôn Viễn chỉ cảm thấy không rét mà run.
Cô ngẩng đầu lên, đôi môi không kìm được run cầm cập: "Chuyện, chuyện gì xảy ra?"
Ôn Kỳ kiềm chế cơn thịnh nộ, nhỏ giọng nói: "Anh còn muốn hỏi em đấy, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? ! Em và chú... em và chú rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? !"
Mặt Ôn Kỳ không chút biểu cảm gạt tay cô ra, Ôn Viễn trượt chân, trong nháy mắt liền ngã nhào trên mặt đất. Hai lòng bàn tay chống trên mặt đất bị vài mảnh đá vụn đâm vào, Ôn Viễn nhịn không được "A" lên tiếng kêu đau. Thấy chảy máu, cô rất muốn khóc. Có điều nước mắt còn chưa kịp chảy xuống, đã nhìn thấy Ôn Kỳ vốn đã đi rất xa lại xoay người quay lại.
"Đứng lên."
Anh đưa tay cho cô, Ôn Viễn giận dỗi hất mặt, vịn một bên cây để đứng lên.
"Anh không cần đi hỏi ai hết." Cô nói: “Bởi vì chuyện này vốn không ai biết."
"Vậy em nói cho anh biết, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?" Ôn Kỳ cứng đờ đứng yên tại chỗ, ngay cả tay cũng quên thu về.
"Chuyện gì đang xảy ra?" Ôn Viễn giận dỗi châm biếm lặp lại năm chữ này: "Em không tin anh xem hình vẫn không rõ chuyện gì đang xảy ra, cần gì phải uổng công vô ích tới hỏi em."
"Anh không tin." Ôn Kỳ nói như đinh đóng cột: "Anh nói cho em biết anh không tin."
"Nhưng sự thật chính là vậy!" Ôn Viễn bỗng nhiên nói lớn tiếng: "Sự thật chính là em và chú đang ở bên nhau!"
"Em....."
Ôn Kỳ vô cùng tức giận, đưa tay lên, sắp hạ tay xuống.
"Anh đánh đi!" Ôn Viễn bướng bỉnh: "Em đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, em không sợ!"
Ngay cả cửa ải Ôn Kỳ cũng không qua được, làm sao nói với người khác?
Ôn Kỳ bị cô kích động mắ