Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2279 lượt.
t đỏ hoe, tay đưa trước mặt cô, nhưng cuối cùng vẫn không hạ xuống. Có bao nhiêu sức lực đang dồn ép anh đánh cô, thì cũng có bấy nhiêu sức lực đang ngăn cản anh. Cuối cùng, Ôn Kỳ đột nhiên xoay người, đạp vào xe jeep có mui một cái: "Vậy mẹ nó chuyện này gọi là gì!"
Ôn Viễn nhìn anh, nước mắt bỗng nhiên chảy ra. Cô nắm chặt nắm đấm xiết chặt đến mức bầm tím cả lên, giọng khàn khàn nói: "Anh, em biết rõ anh nhất thời không tiếp nhận được. Nhưng em cũng không còn cách nào khác, em chính là -"
"Đã bao lâu?"
Anh đột nhiên hỏi, Ôn Viễn ngẩng ra.
"Anh hỏi em đã bao lâu? Thế này, đã bao lâu? ! Chẳng trách lúc thi đại học em sống chết muốn thi đại học T, có phải từ lúc đó không?"
Cô nói không nên lời, chỉ một mực lắc đầu, mãi cho đến khi cảm thấy tay Ôn Kỳ muốn thoát khỏi sự trói buộc của cô. Sợ anh lại đập xe, Ôn Viễn vội vàng nắm chặt, ngẹn ngào nói: "Chú đối với em rất tốt, thật sự rất tốt!"
Đối với việc này, Ôn Kỳ cắn răng nghiến lợi đáp lại: "Thật sự đối xử tốt với em thì không nên như vậy… cái này gọi là cái quái quỷ gì, cái này gọi là loạn luân!"
"Không phải!" Ôn Viễn chợt dùng một loại ánh mắt rất đau lòng nhìn anh: "Anh và em không phải đã sớm biết rồi sao? Em với cái nhà này, một chút quan hệ huyết thống cũng không có. Anh, anh biết mà."
Ôn Kỳ nhìn chằm chằm cô, cuối cùng, gạt tay cô ra, xoay người sang chỗ khác, dường như không muốn nhìn cô. Ôn Viễn dõi theo bóng lưng của anh, lặng lẽ cúi đầu.
Qua không biết bao lâu, cô nghe thấy Ôn Kỳ nói.
"Cho nên hai người đã không hề kiêng dè chút nào phải không? Trong nhà này tất cả mọi người đều không có quan hệ huyết thống với em, sao em lại nhìn trúng chú chứ? Em không nhìn thấy anh sao?"
"Anh....." Ôn Viễn lớn tiếng gọi anh, khiến anh kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt rưng rưng khẩn cầu của cô: "Anh đừng nói, em xin anh đừng nói."
Ôn Kỳ đột nhiên cảm thấy mỉa mai vô cùng.
Ai nói cô ấy ngốc ấy nhỉ? Ai dám nói Ôn Viễn ngốc đấy nhỉ? Tâm tư của anh, từ đầu tới đuôi cô đều biết, đều đã nhìn thấu, nhưng cô cứ không nói! Cô giả ngốc! Bốn năm đại học cô cứ giả ngốc như vậy mà ở bên người khác!
Ôn Kỳ chậm rãi đến gần cô, tay đưa lên, nhưng không biết nên để chỗ nào.
"Ôn Viễn, không nghĩ em lại như vậy."
Ôn Viễn không dám ngẩng đầu nhìn anh, một chút xíu cũng không dám. Nhưng trong lòng lại cảm thấy trống rỗng một khoảng lớn, đau âm ỷ.
"Anh biết. Chú mà, có tiền lại đẹp trai, nếu như chú nhất định muốn có em dù cho ông nội liều mạng với chú ấy anh đoán chú ấy cũng sẽ không buông ra, hơn nữa người ta có thế lực, người ta không sợ, có chuyện gì người ta gánh vác được. Còn anh thì sao, cái gì cũng không có."
Quan trọng nhất là, anh không cần chờ lâu như vậy, hơn nữa đợi cũng uổng công.
"Không phải như thế, không phải em vì vậy....."
"Em im đi!" Ôn Kỳ lạnh lùng cắt ngang cô, cô bị anh dọa sợ, há hốc mồm, không nói nữa. Ôn Kỳ nhìn cô, bỗng nhiên cười cười, nụ cười tự giễu: "Người đứng đắn, vậy mà tôi còn khen chú ta là người đứng đắn."
Nói xong, mở cửa xe, đóng cửa, không chút lưu tình vội vã lái xe đi.
Một mình Ôn Viễn ở lại tại chỗ, siết chặt tấm ảnh trong tay, thật lâu sao, mới cúi đầu bật ra tiếng nức nở nghẹn ngào cùng với gió đêm.
Khi về đến nhà trời đã tối đen, mới vừa rồi hỗn lọan chút ít, giờ phút này nhìn phòng khách trống rỗng mới nhớ tới, cha Ôn Hành Lễ và ông nội đi miền nam, còn mẹ Kiều Vũ Phân tối nay đã có hẹn với bạn bè, cũng sẽ không ở nhà.
"Đã về rồi?" Nghe được tiếng động của cô, bà Thành từ phòng bếp đi ra đón: "Mau rửa tay ăn cơm, tối nay làm món thịt viên mà con và anh con đều thích, ồ, anh con đâu?"
Bà Thành đi tới cửa nhìn quanh, rất khó hiểu xoay người lại.
Ôn Viễn sợ bà nhìn ra có cái gì đó không đúng thì hỏi cô, giữ vững tinh thần, nói: "Anh ấy…công ty anh ấy còn có chút việc, nói phải về công ty một chuyến, bảo chúng ta không cần chờ anh ấy."
"Vậy thì uổng phí công sức của bữa cơm này! Nhìn xem, phải bận rộn như vậy, bữa cơm này không biết lúc nào mới có thể ăn được đây." Bà Thành quở trách: "Vậy chúng ta ăn trước, mặc kệ nó." Mắt tinh nhìn thấy vết thương trên tay cô, lại khó tránh khỏi việc muốn hỏi.
May mà hồi nhỏ cô thường hay nghịch ngợm, nhưng đầu óc chỉ có thể nghĩ ra được một lý do, bà Thành cũng không truy hỏi thêm nữa, quay lại phòng bếp làm cơm tối.
Ôn Viễn từ từ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy cả người mệt mỏi không còn sức lực.
Lần này đi rồi, mấy ngày Ôn Kỳ cũng chưa quay về. Chuyện ảnh chụp, anh cũng không nhắc lại, cho nên những người khác ở trong nhà cũng không ai biết. Nhưng cuối cùng cũng sắp hết năm, không trở về nhà thì không coi được, cho nên Kiều Vũ Phân ngày ngày gọi điện thúc giục anh trở về.
Ông nội Ôn Khác và Ôn Hành Lễ cũng trở về từ miền nam, nhưng lại không giống như trước đây, lần này trở về, vẻ mặt của ông cụ Ôn có vẻ lo lắng.
Hôm nay Ôn Viễn vừa đi chợ với bà Thành xong, vừa vào đại sảnh, liền nghe thấy ông nội Ôn hỏi Ôn Hành Lễ: "Con xem coi trong những người mà con quen biết có bác sĩ nội khoa thần kinh nào giỏi