Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.
hay không, giới thiệu cho ta...ta cần."
Ôn Hành Lễ trầm ngâm một chút, mới nói: "Có thì có, hơn nữa quan hệ cũng tốt, nhờ cũng được, nhưng là cha, ý người là....."
"Lần đi miền nam này con không nhận thấy tình hình kia sao? Tiếp tục như thế được không?"
Đúng là chuyện này.
Ôn Hành Lễ cười khổ: "Cha, chuyện này một bên nóng một bên lạnh e rằng không được đâu, tính tình của dì Đường cha cũng biết rõ, dì ấy không muốn đi bệnh viện gặp bác sĩ, ai ép buộc dì ấy cũng đều vô dụng."
Ôn Khác hừ một tiếng: "Ta thấy Lý Tiểu Đường là bị Từ Mạc Tu nuông chiều sinh hư, họ Từ cũng do bà ấy. Ông ta chẳng lẽ không biết tình trạng sức khỏe của bà ấy sao?"
Nghe đến đó, Ôn Viễn mới hiểu.
Cô thót tim, không quan tâm Ôn Hành Lễ và Ôn Khác vẫn còn đang nói gì đó, đi thẳng tới phòng khách hỏi ông nội Ôn: "Dì Đường bị bệnh?"
Vừa hỏi xong, mới cảm thấy mình lỗ mãng.
Quả nhiên, Ôn Khác nhíu nhíu mày, lúc đang định nói ra, Kiều Vũ Phân vẫn ngồi bên cạnh không nói lời nào đã mở miệng trước: "Làm sao, con bé cũng biết dì Đường?"
Đúng rồi, người trong nhà chưa từng ai nhắc tới, sao cô lại biết được.
Ôn Viễn tỉnh táo lại, nhìn ánh mắt của Kiều Vũ Phân, ngập ngừng nói: "Nghe chú nhắc đến vài lần, nói là hằng năm đều đón năm mới ở đó."
"Nó thì cái gì cũng nói với con." Ôn Khác hơi mỉm cười: "Chỉ có điều con không thể gọi là dì Đường, nói về vai vế, là phải gọi một tiếng bà cô."
"Dạ."
Ôn Viễn gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười.
Ôn Viễn cảm thấy cứ tiếp tục như vậy thì không được, trước khi Ôn Hành Chi còn chưa trở về, cô e rằng đã sắp lộ tẩy. Nhưng cô vẫn không nỡ thúc giục anh, bởi vì từ khi cô trở về một tuần này anh không rảnh rỗi, bay liên tục đến mấy thành phố, ngày hôm qua chỉ mới vừa về nước. Giọng nói trong điện thoại mặc dù nghe không có gì khác lạ, nhưng Ôn Viễn biết, anh rất mệt.
"Ăn xong cơm tối rồi?"
"Đã ăn lâu rồi." Ban đêm, cô cuộn tròn chân ngồi trên nắp bồn cầu, nhìn bông tuyết bay bay bên ngoài cửa sổ trong viện, nhỏ giọng tiếp điện thoại của anh điện thoại: "Trong nhà tuyết đã rơi, rất nhiều."
"Có lạnh không?"
"Có điều hòa mà, sao có thể lạnh." Cô cười hì hì hai tiếng: "Anh đang ở thành phố S? Thành phố S không có tuyết rơi chứ?"
"Thật sự là không có." Giọng anh chậm rãi: "Bây giờ em đang ở đâu?"
"Em?" Ôn Viễn bị hỏi đến có chút hồ đồ: "Em đang ở nhà mà!"
"Anh hỏi em ở phòng nào."
"À, chuyện này hả." Ôn Viễn nhìn ra ngoài cửa sổ, miệng bô bô nói: "Em đang ở phòng ngủ đấy."
Người nào đó có thâm ý ồ một tiếng: "Sao anh lại không biết phòng của em cách âm kém như vậy, ngay cả ôtô trong viện lái qua cũng có thể nghe được, hử?"
Ôn Viễn: "....." Cô hoàn toàn có lý do nghi ngờ người này cố ý!
"Rốt cuộc đang ở đâu?"
Giọng trầm xuống, Ôn Viễn biết không thể giấu diếm: "Phòng vệ sinh lầu một."
Giọng cô buồn buồn trả lời, nhưng người nào đó lại không răn dạy cô như dự liệu, trầm mặc một hồi lâu mới nói: "Hai ngày nữa anh sẽ trở về."
Cô chỉ ồ một tiếng, chợt cảm thấy mũi chua chua, làm hốc mắt cũng có chút không thoải mái.
"Viễn Viễn....."
Giọng anh bỗng nhiên mềm mỏng, chỉ là còn chưa nói xong, liền nghe thấy bên kia có tiếng chuông cửa vang lên. Ôn Viễn hít mũi một cái: "Có người tìm anh? Vậy anh mau đi đi."
"Chắc là phục vụ phòng--" ngừng lại một chút, người nọ còn nói: "Vậy cũng được, cúp máy trước nhé."
Ôn Viễn ừ một tiếng, cúp điện thoại.
Trong phòng vệ sinh không mở đèn, nhưng bởi vì bên ngoài được bông tuyết phản chiếu vào, cũng không cảm thấy tối tăm. Cúp điện thoại Ôn Viễn bỗng cảm thấy nỗi phiền muộn quấy nhiễu cô mấy ngày đã biến mất. Cô không hề cảm thấy quái lạ khi Ôn Kỳ đã nói như vậy, bởi vì ngoài cô ra, không ai biết của người ấy là được.
Ôn Viễn ngây ngốc nhếch miệng cười cười, phấn chấn tinh thần, nhét điện thoại di động vào trong túi, chuẩn bị chạy về phòng ngủ. Nhưng không ngờ tay của cô vừa mới đụng vào tay cầm của cánh cửa thì cửa đã được mở ra từ bên ngoài.
Ôn Viễn lập tức hoảng sợ, ngừng thở nhìn người ngoài cửa, đợi đến khi cô thấy rõ người kia là ai, lại chợt thở phào nhẹ nhõm.
Là Ôn Kỳ. Trong bóng tối nhìn không rõ sắc mặt của anh, nhưng có thể ngửi thấy rõ ràng mùi rượu nồng nặc trên người anh.
"Anh trở về rồi."
Ôn Viễn sợ hãi chào hỏi anh.
Ôn Kỳ quan sát cô một hồi, cười: "Sao nào, quấy rầy đến việc gọi điện thoại của em? Ngoan, lần tới nhớ khóa trái cửa, bị tôi nghe thấy là chuyện nhỏ, bị người khác nghe thấy thì sẽ không tốt đâu đấy."
Ôn Viễn sợ run lên, không nói thêm cái gì, nghiêng người đi ra ngoài. Sau khi lướt qua Ôn Kỳ, chợt nghe anh nói: "Hình là Trần Dao cho tôi."
Ôn Viễn dừng chân, xoay người hỏi "Anh nói gì?"
"Tôi nói." Ôn Kỳ mở đèn, vừa nhìn gương chỉnh lại tóc mình vừa thờ ơ nói: "Hình là Trần Dao cho tôi, nhưng nghe cô ta nói hình đó là do mấy phóng viên chó chết chụp được, vốn là định nắm được vụ tai tiếng giữa chú và cô ta, nhưng không ngờ lại chụp được....." Dừng một chút, lược qua mấy chữ, anh nói tiếp: "Vốn định đăng báo, may mà cô ta có một người bạn làm ở tòa