XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.

soạn báo đó, nhờ quan hệ bạn bè, Trần Dao mua lấy những ảnh chụp đó."
Giống như đã nuốt phải một con ruồi, Ôn Viễn cực kỳ không thoải mái: "Là Trần Dao nói cho anh biết?"
"Cô ta thích chú chuyện này mọi người đều biết, cũng không thể trực tiếp đến nhà tìm ông, cho nên người có thể tìm cũng chỉ có tôi. Nhưng mà, tôi sẽ không phản ứng như cô ta muốn."
Đúng vậy, nếu như người trong hình ở bên cạnh chú là người con gái khác, vậy có lẽ cũng không có chuyện gì để nói.
Nhưng bây giờ người kia là cô. Cho nên, mới không thể cho người khác biết.
Ôn Viễn hoàn hồn, hô hấp bình thường trở lại, ngẩng đầu nhếch miệng, nhẹ nhàng cười với Ôn Kỳ: "Cám ơn anh."
"Đừng cám ơn tôi. Tôi chính là nghĩ thay Trần Dao hỏi chú thử, xem coi tiền để mua những tấm hình này có thể trả lại hay không, theo như cô ta nói, đây chính là cái giá trên trời đấy."
Ôn Kỳ làm ra vẻ chẳng hề quan tâm mà đi ra ngoài, lúc lướt qua bên người Ôn Viễn, nghe thấy một giọng thật thấp: "Vẫn muốn cám ơn anh, anh trai."
Anh trai?
Cách xưng hô này, thật đúng là châm chọc mà.
Gần đây báo đài dài dòng đưa tin chính là thời tiết ở thành phố B, nhiệt độ không khí âm mười mấy độ khiến mọi người gần đây có thói quen sưởi ấm đều lựa chọn vùi mình trong ngôi nhà thoải mái ấm áp. Ôn Viễn cũng thế, mỗi lần bà Thành thấy cô rảnh rỗi đến mức sắp lên mốc lên thì luôn luôn khuyên cô đi ra ngoài tìm bạn bè chơi.
Ôn Viễn cảm thấy lúng túng, bởi vì học nhiều năm như vậy, nhưng bạn bè thật sự không có được mấy người, hơn nữa bây giờ cũng đều không ở bên mình. Tô Tiện đi nước ngoài, Duy Nhất vào quân đội, hai người bạn tốt thời đại học không ở thành phố B. Có thể ông trời cũng thương cô, sáng sớm hôm nay vừa thức dậy Ôn Viễn liền nhận được điện thoại của Chu Nghiêu.
Đầu dây bên kia giọng Chu Nghiêu không kiềm được kích động: "Ôn Viễn, nhà cậu vậy mà ở trong đại viện của quân đội!"
Ôn Viễn mờ mịt: "Cậu đang ở đâu?"
"Cậu đoán xem!" Nói thì nói như vậy, nhưng một giây tiếp theo liền để lộ: "Tớ đến thành phố B đấy, nhớ tới nhà cậu ở thành phố B nên tiện đường ghé thăm cậu một chút! Không ngờ cậu vậy mà lại ở chỗ canh giữ nghiêm ngặt như vậy, cán bộ cao cấp có phải hay không!"
Nháo nhào cái gì chứ.
Ôn Viễn nhịn xuống chỉ mỉm cười: "Vậy bây giờ cậu đang ở trước cửa đại viện?"
"Đúng vậy!" Chu Nghiêu phàn nàn nói: "Cậu mau tới đón tớ, anh bộ đội gác cổng nói không ai dẫn vào thì không cho vào!"
Cúp điện thoại, Ôn Viễn phản ứng một lát, vừa thay áo khoác vừa nói với bà Thành mình muốn đi ra ngoài. Bà Thành cũng vui mừng không dứt: "Là bạn học à? Tối nhất định phải mời tới nhà ăn cơm, nhớ chưa?"
Ôn Viễn tùy tiện đáp một tiếng, đi ra ngoài. Chỗ cách cửa lớn thật xa đã nhìn thấy Chu Nghiêu đang đi qua đi lại chỗ đó, tiện thể bắt chuyện với anh lính mới đang canh gác, nhìn thấy cô không ngừng vội vàng vẫy tay về phía cô.
Ôn Viễn chạy tới, đúng lúc nghe thấy Chu Nghiêu nói với anh lính mới: "Anh đẹp trai, cùng chụp một tấm ảnh đi, tôi là người ủng hộ quân nhân, mặc đồng phục tiêu chuẩn!"
Anh lính trẻ đoán chừng bị cô quấn đã lâu, tuy là đang trực không thể trả lời cô nàng, nhưng mặt đã sớm đỏ ửng. Ôn Viễn hơi bất đắc dĩ tiến lên kéo Chu Nghiêu ra: "Cậu làm cái gì thế?"
Chu Nghiêu nhìn thấy Ôn Viễn, vui mừng rạo rực ôm cô một cái: "Tớ tới thăm cậu đấy, sao không chào đón?"
Vốn định nói cô thấy sắc quên bạn, Ôn Viễn vẫn không nhịn được cười, lên tiếng chào hỏi anh lính gác rồi lôi kéo Chu Nghiêu đi: "Sao cậu biết nhà tớ ở chỗ này hả?"
Chu Nghiêu nháy mắt: "Cậu quên tớ là lớp trưởng ư, biết địa chỉ nhà cậu loại chuyện này còn không phải là một bữa ăn sáng!"
Ôn Viễn mặt mày cong cong cười cười: "Đúng vậy lớp trưởng, ngài đại giá quang lâm tôi thật là vinh vạnh, tiểu nhân đây sẽ tận tình làm tốt chủ nhà, ngài muốn đi chỗ nào, cứ việc chọn!"
Không thể không nói, Chu Nghiêu đến đây đã quét sạch sương mù mấy ngày nay trong lòng Ôn Viễn. Mấy ngày nay thành phố B có một hội nghị diễn đàn kinh tế hạng trung, Tiểu Triệu bạn trai của Chu Nghiêu đang làm việc ở GP theo lệnh cùng cấp trên đến thành phố B tham gia, Chu Nghiêu lại nhàn rỗi không bận chuyện gì nên đi theo.
Hội nghị chỉ mở trong nửa ngày, thời gian tương đối ngắn, nhưng Chu Nghiêu thì yêu thích đi dạo phố, vì vậy Ôn Viễn dẫn Chu Nghiêu đi càn quét mấy cửa hàng lớn ở thành phố B, thật sự đi không nổi nữa mới tìm quán cà phê ngồi xuống tán gẫu.
"Ôn Viễn, cậu nói lần đầu tiên gặp mẹ chồng tương lai, đưa quà gặp mặt nào thì được?"
Trọng điểm của những lời này Ôn Viễn nghe được hoàn toàn không phải là "quà gặp mặt" , mà là...mẹ chồng tương lai. Cô kích động bà tám tiến lên trước: "Sao chứ, cậu sắp gặp ba mẹ Tiểu Triệu?"
Chu Nghiêu người luôn luôn tùy tiện rốt cuộc cũng xấu hổ thẹn thùng một lần: "Đúng thế, dù sao tốt nghiệp rồi mà, nên quyết định tới thôi, nếu không thì qua vài năm nữa công việc đi vào nề nếp, tớ ngay cả thời gian sinh con cũng không có."
"Thật tốt."
Tận đáy lòng Ôn Viễn chúc phúc cho cô bạn.
"Đừng nói tớ nữa, cậu thì sao?" Chu nghiêu