Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2464 lượt.
cũng lại gần: "Lẽ ra chú ấy cũng từng tuổi này, cũng phải sốt ruột chứ?"
"Cậu kêu ai là chú thế?" Ôn Viễn đỏ mặt trừng cô nàng, chu miệng lầm bầm: “Anh ấy già như thế sao?"
Chu Nghiêu nhịn cười không được: "Được rồi được rồi, vậy thì Ôn tiên sinh. Tớ có loại trực giác đấy Ôn Viễn, cậu nhất định là người kết hôn sớm nhất trong ba người chúng ta, tin không?"
Ôn Viễn nhịn không được cười khổ.
Trước mắt đừng nói kết hôn, có thể được chấp nhận hay không cũng là một vấn đề đấy. Chỉ là chuyện này phức tạp quá mức, vài ba lời nói cũng không rõ ràng được. Chu Nghiêu cũng nhận ra sắc mặt của cô bất thường, đang muốn hỏi nữa, chợt thoáng thấy ngoài cửa sổ có một chiếc xe chạy đến, mắt chợt sáng lên, vội vàng đẩy đẩy cánh tay Ôn Viễn.
"Ôn Viễn Ôn Viễn, cậu xem đó có phải là xe Ôn tiên sinh lái không?"
Ôn Viễn cũng cả kinh đột nhiên quay đầu.
Chỉ thấy một chiếc xe hơi màu đen chậm rãi lái đến bên cạnh khách sạn, nhìn vẻ ngoài chắn chắn là chiếc xe Bentley, nhưng Ôn Viễn không dám xác nhận, bởi vì tối hôm qua người kia gọi điện thoại vốn không đề cập đến chuyện hôm nay trở về, cho đến khi cô nhìn thấy bảng số xe, mới ồ một tiếng đứng lên, đẩy cửa quán cà phê chạy ra ngoài.
Chiếc xe kia mới dừng hẳn, người giữ cửa bước nhanh ra chào đón mở cửa sau xe. Người nọ chậm rãi lễ độ nói cám ơn, lúc đang định bước vào khách sạn, dường như đã nhận ra điều gì, cúi đầu, đúng lúc nhìn thấy Ôn Viễn mới vừa đứng vững, vẫn còn thở hổn hển không ngừng.
Ôn Hành Chi đứng yên tại chỗ chốc lát, bất ngờ nhíu mày, liếc nhìn về phía khách sạn, xoay người đi đến bên cô.
Đã gần đến tối, gió đêm thổi qua lạnh thấu xương, mũi Ôn Viễn đã bị lạnh cóng đến mức đỏ bừng đỏ rực. Cô vội chạy ra ngoài, để quên áo khoác ở quán cà phê rồi, cho nên trên người chỉ mặc một chiếc áo len và áo lông rộng, rất là mỏng manh. Ôn Hành Chi quan sát quần áo trên người cô, phản ứng đầu tiên chính là cau mày.
"Em sao lại... "
Lời nói khiển trách mới nói được ba chữ, liền bị cô nàng nào đó nhào vào lòng làm lùi về sau mấy bước. Anh sợ run lên, cúi người bao bọc cô vào trong áo khoác bành tô, ôm lấy cô. Ôn Viễn lại cố ý làm chuyện xấu, níu lấy áo sơ mi của anh muốn bò lên trên, Ôn tiên sinh đành chịu, vỗ vỗ lưng của cô, nhỏ giọng nói bên tai cô: "Bạn em đang nhìn."
"Em mặc kệ! Mặc kệ mặc kệ!"
Dáng vẻ nhất quyết không buông tha, nhưng lại khó có được làm anh bật cười. Một tay anh nắm chặt hai tay cô, hôn một cái lên đỉnh đầu xốc xếch nhưng mềm mại của cô, Ôn Viễn dựa vào lòng anh, giống như bỗng nhiên không còn sức.
Đợi đến khi bạn học của Ôn Viễn bình tĩnh lại, Chu Nghiêu mới cầm áo khoác của cô tiến lên phía trước. Biết rõ người trước mặt chính là đại boss của chồng tương lai, nhưng vẫn nhịn cười không được: "Chào Ôn tiên sinh, đây là đồ của Ôn Viễn."
Ôn Hành Chi bình tĩnh nhận lấy, xoay người mặc cho Ôn Viễn, hơn nữa một đầu ngón tay cũng không để cô cử động, ngay cả nút áo đều là anh cài. Tỉnh táo lại, vốn cảm thấy có chút mất mặt Ôn Viễn đã cảm thấy đủ khó chịu rồi, huống chi bây giờ còn bị Chu Nghiêu đứng xem toàn bộ hành trình. Cô dùng sức trừng anh: “Anh làm gì thế?"
"Lần sau đừng luống cuống hốt hoảng chạy đến như vậy, ngay cả quần áo cũng quên mặc." Anh nói: “Anh đã trở về rồi, dĩ nhiên là chạy không thoát."
Ôn Viễn cắt ngang một tiếng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không phải bởi vì nhìn thấy anh."
Nhân vật điển hình giấu đầu lòi đuôi, Ôn Hành Chi không khuyên bảo cô nữa, nghiêng người nhìn về phía Chu Nghiêu --- một cái bóng đèn lớn: "Tôi nhớ tiểu Triệu tới nơi này họp, cô đến đây cùng cậu ta?"
"Đúng vậy! Nhưng thật ra là Tiểu Triệu muốn tôi tới, bởi vì anh ấy biết Ôn Viễn đang ở thành phố B mà, sợ một mình cậu ấy quá cô đơn, để tôi tới chơi với cậu ấy, tiện thể dẫn cậu ấy ra ngoài chơi nữa!"
Chu Nghiêu tích cực như một đứa học sinh tiểu học đổi trắng thay đen giành công vì bạn trai, Ôn Viễn nghe thấy mắt cũng trợn tròn, nhưng Ôn Hành Chi lại giống như rất dễ chịu.
"Vất vả rồi." Khóe môi anh nâng lên thoáng hiện một nụ cười nhàn nhạt, ngược lại lại hỏi: “Vẫn còn muốn đi dạo một lát nữa?"
Câu này rõ ràng có ẩn ý được Chu Nghiêu hiểu ý rất chính xác, cô lập tức giơ tay tỏ thái độ: “Thời gian không còn sớm, tôi phải trở về tìm Tiểu Triệu xin cơm rồi, nghe nói tối nay có party!"
Nói xong, xoay người chuồn mất.
Ôn Viễn vừa quẫn vừa tức, xoay người nhéo eo người nào đó: “Anh làm gì thế, em sẽ bị bọn họ chê cười chết mất."
"Cho nên đi không phải đúng lúc." Anh nắm tay cô, chăm chú nhìn cô, ánh mắt thâm thúy trong màn đêm càng mê người. Ôn Viễn bị anh nhìn thấy có chút không được tự nhiên, lúc đang muốn kháng nghị, lại thấy tay anh với tới cô. Ôn Viễn lờ mờ phát hiện ra rồi nhìn anh, nhưng tay của người kia cũng trực tiếp lướt qua đầu cô, cầm mũ áo khoác của cô đội lên đầu cô, càng phát hiện ra cô càng xinh xắn hơn nữa.
Ôn Viễn mở to hai mắt nhìn anh: "Hôm nay anh trở về sao không nói cho em biết?"
"Bởi vì anh cho rằng ngày mai mới có thể nhìn thấy em."
Ngẫm lại cũng phải. Anh mặc trang phục như