The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.

vậy, nhất định là có chuyện bận mới đến khách sạn, nếu phải về nhà thì cũng phải là ngày mai.
Ôn Viễn nháy mắt mấy cái: “Vậy anh đi làm việc đi, tự em về nhà được rồi."
Cô cười đến mức gian xảo lại vô tội, Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn một lát, đánh vào ót cô một cái, xoay người dặn dò lái xe: “Cậu ở đây chờ trợ lý tới, tôi sẽ không lên nữa."
Lái xe đã sớm gặp qua Ôn Viễn mấy lần, cái gì cũng không hỏi liền đưa chìa khóa cho Ôn Hành Chi.
Bởi vì sự xuất hiện của bạn Ôn Viễn là ngoài ý muốn, cho nên Ôn tiên sinh tạm thời thay đổi kế hoạch, không đi dự tiệc, mà đi vòng trở về nhà họ Ôn.
Ôn Viễn ngay từ đầu không biết có chuyện gì, gần đến nhà lại càng cảm thấy: Không đúng rồi, cô đi ra ngoài với bạn học, sao lại cùng về với người này? Bà Thành hỏi đến cô phải giải thích như thế nào.
Còn chưa suy nghĩ được lý do, xe đã rẽ vào cửa đại viện, đợi đến khi vừa vào cửa nhà họ Ôn, Ôn Viễn càng nghĩ rằng mình sẽ gặp rắc rối. Wrangler của Ôn Kỳ sáng loáng dừng ở trước cửa viện, ngay cả xe của Ôn Hành Lễ cũng dừng ở đó!
Ôn Hành Chi đương nhiên cũng nhìn thấy, chiếc xe bảnh bao của đứa cháu nhỏ khiến anh không tự giác nhíu mày, tiếp theo nhìn sang người bên cạnh, vẻ mặt Ôn Viễn như đưa đám.
"Anh sẽ không định nói với họ ngay hôm nay chứ?"
"Sao thế?"
"Em vẫn chưa chuẩn bị xong." Ôn Viễn nhỏ giọng nói: “Hai ngày nữa được không?"
Nếu muốn đợi cô chuẩn bị tâm lý xong đầy đủ, đời này e rằng cũng đừng nghĩ sẽ nói ra được. Chỉ có điều thấy vẻ mặt có chút đáng thương của cô, Ôn Hành Chi cũng không nỡ trêu đùa cô.
"Không phải hôm nay." Anh nói: “Chờ thêm đến hết năm đi."
Ôn Hành Chi bỗng nhiên trở về, mọi người trong nhà đều cảm thấy bất ngờ. Vốn lúc trước, gần đến tết âm lịch, cho dù anh không vội cũng muốn đi thị trấn A, rất ít khi có thể thấy anh ở nhà họ Ôn. Ôn Hành Chi để hành lý xuống, bình tĩnh giải thích: "Năm nay về nhà ăn tết."
Bà Thành mừng rỡ: "Ông cụ biết không?" Lại dặn dò Ôn Hành Lễ: “Mau, mời ông ấy xuống đây."
Trên mặt Ôn Hành Lễ cũng là ý cười khó nén, tất cả mọi người trong nhà ai chẳng biết, cái đứa em trai này không hợp với ông nội nhất, cả hai người đều là người tự cao tự đại, đều không chịu kiềm chế, lấy lòng đối phương, thường xuyên qua lại thì càng tranh cãi nhiều, cũng vì vậy mà nhà họ Ôn rất ít khi sum vầy bên nhau đón tết. Ngoài miệng ông cụ không nói, nhưng trong lòng vẫn cứ để tâm, lần này Ôn Hành Chi chịu trở về, đã tỏ ý anh chịu thua rồi. Ông nội mất hứng mới là lạ.
"Người đừng nóng vội, ngày hôm qua ông mới vừa đi leo núi với một nhóm tổng thanh tra cán bộ kỳ cựu đã về hưu, sáng mai mới có thể trở về đấy."
Kiều Vũ Phân cười đỡ bà Thành: “Xem người kìa, vui đến mức không nhớ rõ ràng rồi."
Người trong gia đình đắm chìm trong cơn vui mừng, cũng không ai để ý chuyện Ôn Viễn cùng đi về với Ôn Hành Chi nữa. Thật ra cũng không có gì, lúc trước cô đi học bị mời phụ huynh, ngồi xe Ôn Hành Chi về rất nhiều lần, chủ yếu vẫn là vì cô chột dạ.
Ôn Viễn vỗ vỗ mặt, đi vào trong nhà, đúng lúc gặp phải Ôn Kỳ đang cắn sủi cảo từ phòng bếp đi ra, vừa đối mặt, Ôn Viễn nhịn không được lại có chút khẩn trương.
Ôn Kỳ nhìn Ôn Viễn một cái, lại nhìn thấy Ôn Hành Chi trong phòng khách, cười: “À, lần này về thật là rất nhanh. Không đi nữa chứ? Nhờ hồng phúc của em đấy, chú hiếm khi có thể ở nhà ăn tết. Chỉ có điều sủi cảo này thật là mặn, chú có thể ăn sao?"
"Anh ấy, anh ấy không kén chọn."
Ôn Viễn nói xong, cười cứng nhắc, đi vào bếp, cúi đầu rửa tay. Ôn Kỳ dùng chiếc đũa gẩy gẩy đĩa sủi cảo, bỗng nhiên mất khẩu vị, thật là không khéo, một giờ trước anh ra khỏi công ty, lúc lái xe trên đường chờ đèn đỏ thì chớp mắt đã nhìn thấy Ôn Viễn, còn có người kia nữa. Khó có thể tưởng tượng một người biết kiềm chế bản thân như vậy sẽ ở nơi công cộng làm ra những động tác thân mật như vậy, thân mật đến chói mắt. Nhớ lại Ôn Kỳ đã cảm thấy không thoải mái, cũng cảm thấy thế nào cũng phải kiếm một chút chuyện, anh xoay người đi vào bếp, vừa múc canh cho mình vừa nói: “Thật không? Vậy thật tốt, tôi còn tưởng khẩu vị của chú rất nhạt, ăn chay đấy."
Ý nói gần nói xa Ôn Viễn nghe lập tức liền hiểu, anh đúng là đang châm chọc cô.
"Anh." Ôn Viễn không quay đầu lại, gọi anh lại: “Anh, có thể đừng nói những lời như vậy được không?"
Ôn Kỳ đưa lưng về phía cô, không lên tiếng, đợi đến khi cô xoay người thì đã không thấy Ôn Kỳ nữa.
Bởi vì ông nội không ở nhà, không khí buổi tối coi như thoải mái. Nếu ông ở đây, chỉ sợ vào lúc này phải nói chuyện với Ôn Hành Chi trong thư phòng, đây là một trong những tiết mục chủ yếu mỗi lần anh trở về.
Ăn xong cơm tối, Ôn Kỳ trở về phòng hí hoáy máy tính. Ôn Hành Chi và Ôn Hành Lễ cùng nói chuyện ở trong phòng khách, Kiều Vũ Phân ở một bên pha trà, Ôn Viễn ở đó nghe một lát, cảm thấy nhàm chán, muốn lên lầu, nhưng không ngờ Ôn Hành Lễ lập tức chuyển đề tài đến cô.
" Sang năm Viễn Viễn sẽ tốt nghiệp, hơn nữa học ngành tài chính, Hành Chi....." Ông mỉm cười nhìn Ôn Hành Chi: “Em xem thử chỗ em có công việc gì thích hợp không, sắp xếp cho n