XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342247

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2247 lượt.

ên lòng một chút, cô ngẩng đầu nhìn người nào đó đang vén tay áo lên để rửa tay, chợt đầu óc nóng lên, bước đến ôm lấy hông anh. Ôn Hành Chi ngẩng ra, cúi đầu nhìn cô: “Sao thế?"
"....."
Cô không trả lời.
"Em ôm anh như vậy, dầu mỡ trên đồ ăn đều đã dính lên quần áo anh rồi."
Anh hiếm khi hào hứng trêu chọc cô như vậy.
"Thì thử xem."
Cô quệt lên người anh, cảm thấy hài lòng mới buông tay, không chú ý tới ánh mắt đầu tiên là buồn cười vừa lạnh lùng của Ôn Hành Chi. Buồn cười dĩ nhiên là vì cô có hành động như trẻ con, về phần lạnh lùng, là bởi vì nghĩ tới một người khác.
Từ lúc gia nhập tới nay, anh để lại ấn tượng cho mọi người đều là tác phong nho nhã cao quý, nhưng chẳng thể nói anh không tàn nhẫn. Anh thích gặp chiêu phá chiêu, đối thủ có năng lực lớn bao nhiêu anh sẽ dùng một chút sức lực, nhiều một chút thì lại là lãng phí. Hơn nữa không cần biết giao thiệp thế nào đều là chuyện tiền bạc, không làm hại đến người khác.
Nhưng lần này không giống như vậy, đối thủ tính ra thì tương đối yếu, nhưng lại làm hại người thân nhất của anh. Ba mươi mấy năm qua, vẫn chưa bao giờ có người nào dám xúc phạm anh như vậy.






Ở trong bệnh viện điều trị hai ngày, bệnh tình của Ôn Khác dần dần chuyển biến tốt lên, nhưng vì tuổi đã cao, mọi người trong nhà và bệnh viện không dám khinh suất, cho nên nhất thời vẫn không thể xuất viện.
Cảm xúc của ông cũng đã dần ổn định lại, nhưng gặp ai cũng đều thờ ơ lạnh nhạt cả. Bản thân ông đã không phải là người dễ chịu gì, lần này lại như vậy càng khó hầu hạ hơn.
Sau hai ngày tĩnh tâm suy nghĩ, Ôn Hành Chi cảm thấy đã đến lúc gặp mặt cha mình rồi. Sáng sớm nay, anh đã lái xe chở Ôn Viễn trở lại nhà họ Ôn trước rồi mới đến bệnh viện.
Ôn Hành Lễ cũng không có ở nhà, chắc là đang ở trong bệnh viện cùng với ông cụ, hiện tại cũng chỉ anh ấy mới có thể ứng phó được với Ôn Khác mà thôi. Lúc bọn họ đến nhà thì thấy Ôn Kỳ và bà Thành đang ăn sáng trong phòng ăn, nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn thấy người tiến vào, thái độ cũng không quá tự nhiên.
Ôn Viễn đi sau lưng Ôn Hành Chi, ló đầu ra nhìn hai người đang ngồi ở trên bàn, không dám nói cái gì. Nhưng Ôn Hành Chi thì ngược lại vẫn bình thản ung dung như trước đây, đưa mắt nhìn Ôn Kỳ, người ở phía sau loay hoay nghiêng đầu sang, vẻ mặt đầy chột dạ, Ôn tiên sinh thấy thế cũng lười phải truy cứu đến chuyện ai gọi điện thoại ngày hôm qua rồi.
Ôn Viễn còn chưa lên tiếng, bà Thành liền nói nhỏ: "Có con nào nói cha ruột mình như vậy không chứ?"
Ôn Viễn lại không nhịn được cười liền trả lời: "Vậy hôm nào đến thăm ông vậy."
Ôn Hành Chi còn muốn thêm cái gì nữa, bà Thành rất hiếm khi thấy anh như vậy liền thúc giục: "Được rồi, nha đầu này ở nhà đi, để bà trông nó cho không phải lo đâu. Nhanh đi đi, chần chừ lát nữa canh nguội mất!"
Ôn Hành Chi mỉm cười nói: “Lại phiền bà rồi."
Vốn hôm nay Ôn Viễn đã lấy hết dũng khí nhưng hiện tại lại không phải đi, tâm tình cũng không thấy thoải mái lắm. Ở nhà cũng không thấy dễ chịu gì, chưa tính đến Ôn Kỳ, ngay cả bà Thành cô cũng không biết ứng phó như thế nào.
Hai người đưa mắt nhìn Ôn Hành Chi rời khỏi đại viện, bởi vì bà Thành đứng tại chỗ không đi, nên cô cũng không thể đi ra ngoài được. Kết quả là cửa vừa đóng lại, bà Thành liếc cô một cái, không nói gì liền xoay người đi vào bếp, để một mình cô đứng ở đó.
Ôn Viễn rối rắm một lát cũng đi theo trong bếp, cũng không sốt ruột đi vào mà đứng ngay ở cửa. Bà Thành vẫn bận dọn dẹp trong bếp, lau xong bồn rửa rốt cuộc có thời gian để nhìn cô rồi, “Còn cháo đấy, nếu đói bụng thì ăn một bát."
"Cháu không đói, hì hì."
Ôn Viễn đứng đó cười khúc khích, bà Thành cũng không để ý đến cô nữa. Chờ mãi đến lúc bà hết bận, đi ra khỏi bếp, Ôn Viễn mới kéo áo của bà lại hỏi: "Bà nội, bà làm gì nữa vậy."
" Bà làm gì sao? Bà còn muốn hỏi cháu đang muốn làm gì đấy!" Cuối cùng cũng không kìm chế nổi nữa, bà Thành nhìn cô giáo huấn: “Cháu với chú út của mình xảy ra chuyện như vậy, dấu diếm hết mọi người trong nhà. Nhưng nếu ta biết trước một chút, thì hiện tại chuyện sẽ không thành như vậy!"
Nói xong vẫn còn chưa nguôi cơn tức, thẳng tay vỗ đen đét vào cái mông của cô, sức lực cũng không hề nhẹ.
Ôn Viễn dĩ nhiên là không dám kháng nghị, cô xoa xoa vào chỗ bị đánh nhỏ giọng giải thích: "Cháu sợ bà không đồng ý."
"Sao cháu lại biết ta không đồng ý hả? Cháu là con giun trong bụng ta sao chứ!" Bà Thành đóng cửa bếp lại, hung hăng nói.
Mà ánh mắt của Ôn Viễn thì lại bừng sáng lên: "Nói như vậy là bà đồng ý sao?"
"Ta nói ta đồng ý sao? Cháu đừng có nhân cơ hội mà chiếm tiện nghi, lôi kéo ta !"
Ôn Viễn ồ một tiếng, có vẻ hơi thất vọng cúi đầu xuống.
Bà Thành nhìn cô, mắt từ từ trở nên ẩm ướt, cũng không nhịn được mà giáo huấn cô: "Ta không đồng ý thì thế nào, đừng nói là Hành Chi, ta hiện tại ngay cả cháu cũng không quản được rồi." Vừa nói vừa đánh xuống mông cô: ”Đứa nhỏ chết tiệt này, từ nhỏ đã biết nghe lời như vậy, làm sao mà càng lớn lại cà