Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.
Cái tôi để ý chính là thể diện của anh, tiền đồ của anh! Chuyện này mà truyền ra ngoài thì người ta sẽ nhìn anh và Ôn Viễn như thế nào? Anh đã từng nghĩ qua chưa!"
"Thật lâu trước đây, đã từng nghĩ qua." Đối mặt với chất vấn của lão gia tử, anh thản nhiên đáp: "Nhưng con không quan tâm, những danh tiếng cuối cùng để làm cái gì chứ, nếu anh cả để ý, thì cứ đem tiếng xấu đổ hết lên người con là được rồi."
"Được, mặt của anh thì dầy rồi. Nhưng còn Ôn Viễn, anh đã từng nghĩ cho nó chưa?"
Nghĩ tới cô, Ôn Hành Chi chợt mỉm cười: ”Cha không hiểu cô ấy rồi, cô ấy càng không quan tâm nhiều như vậy. Thật ra thì con lại cảm thấy như thế rất tốt, sống không thể để bản thân mệt mỏi quá được, có như vậy mới càng sống lâu, về chuyện này cha còn phải học tập cô ấy đấy."
"Anh nghĩ cũng rất hay" ông cụ giận quá hóa cười nói tiếp: ”Chuyện này bao lâu nay , anh chưa từng do dự qua đúng không?"
"Không có." Anh đáp:”Từ đó tới nay, duy nhất chỉ nghĩ tới làm thế nào để ngài dễ dàng tiếp nhận sự thật này hơn thôi."
Ông cụ không cười được nữa.
"Được, được rồi.". Ông trầm giọng nói.”Vậy thì hiện tại, ngồi ở đây, anh hãy nghĩ thật kỹ cho ta ! Xem xem, anh làm đúng hay không đúng!"
"Không cần thiết." Anh dứt khoát nói.
"Tại sao? !"
"Bởi vì cha và anh cả cũng đều bởi do dự mà đau khổ cả đời rồi." Anh lại nói tiếp: ”Con không nghĩ, sẽ đi theo vết xe đổ của hai người."
Lần này Ôn Hành Chi cũng không hề vội vã, mà ở bệnh viện trông coi hai ngày, coi như là thay thế Ôn Hành Lễ trông coi ông cụ, để cho anh cả ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày.
Ôn Viễn cũng một mực đợi ở nhà cũ của Ôn gia, bởi vì Ôn Hành Lễ ở nhà nên không ai còn dám làm loạn. Nhưng lòng của Ôn Viễn vẫn còn sợ hãi, không phải bởi vì Ôn Kỳ, mà bởi vì Kiều Vũ Phân. Nhưng Kiều Vũ Phân từ ngày nói câu kia xong cũng không biểu hiện gì khác thường, đối xử với cô vẫn trước sau như một.
Có lẽ trận đại náo bốn năm trước đó đã để lại ám ảnh quá sâu ở bên trong lòng của Ôn Viễn, cho nên mỗi khi chạm đến nơi nhạy cảm của bà cô vẫn luôn thấy khẩn trương.
Có lẽ cũng không có gì cả? Ôn Viễn tự an ủi mình, để cho bản thân từ từ trấn định lại.
Ngày hôm sau, thời tiết vẫn rất tốt.
Có lẽ nhận thấy có người đang nhìn mình, Trần Dao từ từ xoay đầu lại. Nhìn thẳng vào Ôn Viễn trong mắt của cô ta dâng lên cảm xúc hết sức phức tạp, cũng chỉ là một cái chớp mắt rồi thôi, cô ta đứng lên, mời cô đi vào.
"Uống chút gì nhé."
Sau khi ngồi xuống, Trần Dao cũng không thể hiện thái độ gì chỉ nhẹ nhàng ôn tồn nói chuyện.
"..... Không cần." Ôn Viễn liền nói:”Tôi nghĩ, cô cũng không phải đặc biệt mời tôi tới nơi này để uống cái gì đó?"
Trần Dao liếc cô, rồi vẫy vẫy tay với phục vụ, hai người trầm mặc nhìn nhau , cho đến khi cửa được đóng lại, Trần Dao mới mở miệng: "Ôn Viễn, tại sao mỗi lần gặp cô, tôi đều cảm thấy cô không có thay đổi gì, vẫn giống y như lần đầu tiên tôi gặp cô hồi lớp mười hai?"
Ôn Viễn không có tâm tình đâu mà ngồi ôn chuyện với cô ta, không chút lưu tình nói: "Nhưng cô đã không phải là người khi đó nữa."
Trần Dao ngẩng ra, cúi đầu cười khổ: "Có lẽ bây giờ là thời điểm chân thật nhất của tôi, chẳng qua tôi sẽ không hối hận."
Không hối hận? Không hối hận cái gì? Về những chuyện đã từng làm sao?
Ôn Viễn nhất thời tức giận nói: "Vậy tôi cũng không có gì để nói với cô nữa."
"Cô rất ghét tôi, đúng không?" Trần Dao ngẩng đầu nhìn cô hỏi, nhưng lại không hề có biểu cảm gì.”Thật ra thì tôi cũng ghét cô như vậy..... từ lúc nhìn thấy những tấm hình kia ." Cô ta lại nói :”Tôi biết rõ nhất định sẽ không chỉ có một mình tôi thích anh ấy, cũng nghĩ tới việc bên cạnh anh ấy có thể đã có người khác rồi, nhưng tôi không ngờ, người đó lại là cô....."
"Những tấm ảnh kia là cô chụp?"
Trần Dao liền sửng sốt hỏi lại: ”Là tôi thì sao?" Cô ta cũng không quá để ý nói: ”Lần đó cô nói anh ấy đã có bạn gái nên tôi cũng chỉ là muốn chứng thưc một chút thôi."
"Cho nên sau khi chụp hình xong cô không tin đó là sự thật, phải đi đến hỏi anh trai tôi?" Ôn Viễn liền bật cười : ”Anh tôi không chịu nói cho cô biết đáp án, cho nên cô tới tìm ông nội của tôi? Đây chính là cách yêu của cô sao?" Nghĩ đến trong nhà đều là một mảnh hỗn loạn, Ôn Viễn nhìn cô ta liền cảm thấy buồn nôn, đứng phắt dậy chất vấn: "Vậy tại sao cô không dứt khoát tới tìm anh ấy hoặc là tới tìm tôi? Hay là trong lòng đã có đáp án cho nên mới không dám tới, đúng không?"
"Như thế thì sao!" Trần Dao cũng vỗ bàn, lạnh lùng nói.”Nhưng bây giờ hai người cũng không sợ, thì tôi sợ cái gì!"
Hai bên giữ nguyên giằng co trong trầm mặc, có vẻ không được lý trí cho lắm.
Ôn Viễn cố gắng khắc chế tâm tình của mình, trấn định lại nói:”Cô đừng tưởng rằng để cho ông nội tôi thấy là đã nắm chặt phần thắng."
"Tôi cũng không ngây thơ như vậy." Cô ta cười lạnh nói: ”Tôi còn có thể thắng sao? Nếu như Ôn Hành Chi có chút thương tiếc đối với tôi thì tôi cũng sẽ không đi tới tình trạng này!"
"Cô có ý gì?" Ôn Viễn cảnh giác nhìn