XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2248 lượt.

ng không hiểu chuyện thế này?"
Ôn Viễn cũng không phản bác lại, chỉ là ôm lấy bà Thành làm nũng, giống như khi còn bé phạm phải tội lỗi gì mà gọi bà: "Bà nội."
Từ nhỏ đến lớn bà Thành là người thương cô nhất, hơn nữa so với địa vị của bà ở trong nhà này, nếu về sau Ôn Viễn lập gia đình phải lựa chọn nhà chồng thì lời của bà nhất định có tác dụng hơn so với Kiều Vũ Phân. Nhưng Ôn Viễn không muốn lợi dụng bà như vậy, khiến cho bà phải đau lòng, dù sao thì bà cũng đã già rồi. Chỉ là cô đã đánh giá thấp sự thương yêu của bà Thành đối với mình rồi, từ lúc Ôn Viễn lên đại học tới nay, bà không lo lắng chuyện gì khác, chỉ sợ sau khi bà mất, trong nhà sẽ không có người người thương yêu quan tâm đến cô nữa.
"Mặc dù nói có khó nghe, nhưng mà bà thấy so với cậu ta không có ai có thể tin cậy hơn." Bà Thành sâu kín thở dài nói một câu, nhưng Ôn Viễn lại hiểu rằng bà đã thỏa hiệp, đang muốn mở miêng nói, thì lại thấy mắt của bà ánh lên hung dữ: “Hành Chi mà về thì cháu cũng không được đi, trở về phòng cho ta!"
Nói xong, liền cầm giỏ đi chợ.
Ôn Viễn hiểu rõ, chắc chắn là bà đi ra ngoài mua cho đồ ăn ngon cho cô rồi. Khi cô còn bé gặp phải chuyện không vui thì ăn uống không ngon, cũng chỉ có bà làm đồ ăn ngon dụ dỗ cô mà thôi. Bây giờ nghĩ lại, thực sự vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.
Bà Thành vừa đi, trong nhà chỉ còn có Ôn Viễn và Ôn Kỳ . Chẳng biết tại sao, một mình đối mặt với Ôn Kỳ, Ôn Viễn luôn cảm thấy vô cùng áp lực. Tuy nhiên cũng không thể làm như không thấy được, bởi vì cô không muốn để anh nhận ra cô đang muốn trốn tránh anh.
Lúc này Ôn Kỳ giờ phút này đang ngồi ở trên ghế sofa im lặng đọc sách, ở trong bếp chần chừ mười mấy phút, Ôn Viễn mới cầm cốc nước, ngồi xuống đối diện với anh gọi:
"Anh."
Cô mở lời trước, cố gắng thay đổi cục diện bế tắc vì cuộc điện thoại ngày hôm qua. Không ngờ, Ôn Kỳ ngước đầu lên nhìn cô, cô liền cười ngọt ngào với anh. Ôn Kỳ nhìn chăm chú một lúc, cho đến khi nụ cười của cô càng ngày càng cứng ngắc, mới lại cúi đầu, tiếp tục trầm mặc.
Ôn Viễn chán nản, liền cầm cốc nước lên uống mấy ngụm, lấm lét nhìn trái phải, lại tìm được đề tài mới: "Mẹ đâu rồi? Cũng cùng cha đến bệnh viện sao?"
Lúc này Ôn Kỳ mới trả lời: "Người thấy không thoải mái, đang nằm ở trên lầu."
"À, vâng."
Ôn Viễn muốn đi lên lầu xem một chút, rồi lại sợ khi nhìn thấy Kiều Vũ Phân không biết nói cái gì. Ở trong nhà này, trước kia cô sợ ông nội và ba nhất. Mà bây giờ, cô lại càng sợ Kiều Vũ Phân. Mặc dù Kiều Vũ Phân bốn năm qua không tỏ thái độ gì cũng hoàn toàn không nhớ rõ bà đã từng đại náo một trận như vậy, nhưng cô thì lại vĩnh viễn không thể nào quên được.
Lại giằng co trầm mặc một hồi, Ôn Kỳ đột nhiên quẳng quyển sách sang một bên, đi một mạch lên trên lầu. Ôn Viễn mở to hai mắt nhìn anh, muốn gọi nhưng lại không phát ra được âm thanh nào, chỉ đành ngồi xuống, sự trầm mặc này đúng là làm cho người ta hít thở không thông, sau đó uống hết cốc nước còn lại.
Ước chừng mười lăm phút sau, cửa phòng của cô ở trên lầu vang lại lên tiếng lịch kịch. Cô kinh hoảng đứng dậy, chờ Ôn Kỳ từ phòng mình đi ra, lúng túng nhìn anh hỏi:
"Anh, anh làm sao vậy?" Liếc thấy vali hành lý trong tay anh, cô liền khẩn trương nói: “Anh...anh muốn đi đâu?"
Ôn Kỳ nhìn cô chăm chú một lúc, chợt túm lấy tay của cô nói: "Em đi theo anh."
Ôn Viễn ngẩng ngơ, há hốc mồm nhìn anh:”Anh, anh....."
"Thừa dịp bây giờ trong nhà không có ai, em hãy mau đi theo anh." Ôn Kỳ nói xong, cứng rắn lôi kéo cô đi ra ngoài.
"Anh....." Ôn Viễn dùng sức kéo anh lại hỏi: “Anh đang làm cái gì vậy?"
"Em đừng ngốc như thế có được hay không!" Ôn Kỳ cau mày nhìn cô nói tiếp: ”Anh cho em biết, ông nội chắc chắn sẽ không đồng ý, hơn nữa theo tác phong của ông chắc chắn sẽ giải quyết dứt khoát, nhất định không để cho em ở lại thành phố B. Em muốn bị ông đưa đi sao?"
Ôn Viễn ngẩng người một lúc lâu mới tiêu hóa được lời kia của anh: “Có chú út ở....."
"Chú út cũng không phải là vạn năng! Chú ấy quản được người em, quản được tim em sao?" Ôn Kỳ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn cô nói tiếp: “Em nhìn lại mình bây giờ đi, đối với ai cũng ra vẻ cẩn thận lấy lòng, có mệt hay không? ! Coi như chú út thuyết phục được ông nội tiếp nhận em, vậy thì thế nào chứ? Em dám nói trong lòng mình không có một chút khoảng cách nào không? Bây giờ uất ức một chút cũng không là gì nhưng em còn muốn uất ức cả đời sao? Em có chút tiền đồ đi có được hay không!"
Bị đâm vào đúng chỗ yếu, Ôn Viễn mở to hai mắt, vô cùng khó tin nhìn anh. Không thể không thừa nhận, anh nói đúng, nhưng Ôn Viễn lại cảm thấy khổ sở, tại sao anh ấy lại nói cô như vậy chứ.
"Anh có thể mang em đi đâu được chứ?" Cô khẽ khàng hỏi: “Được, anh cứ dẫn em đi đi nhưng sau đó thì sao? Sau đó phải làm thế nào?"
Ôn Kỳ bị cô hỏi liền cứng người lại. Anh thừa nhận bản thân không suy nghĩ nhiều đến vậy, anh chỉ không muốn nhìn thấy cô dè dặt, cẩn trọng như vậy, cho nên dứt khoát né tránh.
"Em đừng có nghĩ nhiều, cứ đi theo anh là được."
Ôn Viễn đứng bất độ