Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2443 lượt.
ng hỏi: "Tại sao em phải đi theo anh chứ?"
"Vì anh thích em, có được hay không?"
Bị cô truy vấn, Ôn Kỳ liền xoay người gầm lên giận dữ. Sau khi nói xong, cả hai đều ngây ngẩng cả người, đúng lúc đó ở cầu thang lại vang lên tiếng động, hai người quay đầu lại, liền nhìn thấy Kiều Vũ Phân mặt tái nhợt đứng ở lầu hai, nhìn chăm chú vào hai người bọn họ.
Ôn Viễn khẳng định Kiều Vũ Phân đã hiểu lầm, liền hất tay Ôn Kỳ ra, vội vàng chạy lên lầu: "Mẹ, con....."
Kiều Vũ Phân cũng không thèm nhìn cô, trên mặt cũng không hề tỏ ra kinh ngạc. bà chỉ nhìn Ôn Kỳ, nói: "Hai đứa hôm nay nếu ai dám bước ra khỏi cửa nửa bước, thì vĩnh viễn cũng đừng trở lại!"
Nói xong, xoay người trở về phòng.
Ôn Viễn ngây người đứng im tại chỗ, chỉ cảm thấy toàn thân rét lạnh.
[Truyện được đăng chính thức tại '>
Bệnh viện.
Hôm nay thời tiết của thành phố B rất tốt, phòng bệnh của Ôn Khác lại quay về hướng đông cho nên khi Ôn Hành Chi vừa bước vào liền cảm thấy ánh mặt ngập tràn khắp phòng, vô cùng ấm áp.
Anh nhìn vẻ mặt đau khổ của y tá bê bữa sáng ra ngoài liền khẳng định ông cụ lại gây khó dễ người ta rồi. Vì vậy liền cau mày lại, nói với y tá : "Đưa cho tôi."
Y tá chỉ ước gì ném được củ khoai lang nóng phỏng tay này sang cho người khác, vì vậy vội vàng đem đĩa thức ăn đưa cho Ôn Hành Chi, trong lòng đối với người đàn ông ôn tồn nho nhã này vô cùng cảm kích.
Ôn Hành Chi sau khi nhận lấy đĩa thức ăn liền đẩy cửa phòng ra.
Ôn Hành Lễ đang dỗ dành Ôn Khác chẳng khác gì dỗ trẻ con, sắp không nhẫn nại được nữa thì nhìn thấy Ôn Hành Chi. Ông liền đứng lên, vốn không muốn cho người này sắc mặt tốt, nhưng mà trong nội tâm lại là hết sức cảm kích cậu ta đã kịp thời xuất hiện, vì vậy vẻ mặt biểu lộ tâm tình tương đối phức tạp.
Ông cụ đối với cái người xuất hiện ngoài ý muốn này phản ứng lại tương đối bình tĩnh, chẳng thèm ngó ngàng tới: "Đi ra ngoài, ta không muốn gặp anh."
Ôn Hành Chi không để ý tới lời của lão gia tử, quay sang nói với Ôn Hành Lễ: "Anh cứ đi nghỉ một lát đi, có em ở đây rồi."
Ôn Hành Lễ có chút do dự, nhưng lại nghĩ vấn đề này cuối cùng vẫn phải giải quyết triệt để, vì vậy đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai cha con bọn họ, Ôn Hành Chi trước tiên đem hộp giữ nhiệt trong tay bỏ lên bàn, muốn phục vụ ông cụ ăn sáng đã rồi nói gì thì nói.
Ông cụ nhìn anh, lại lặp lại một lần nữa: "Anh đi ra ngoài mau, tôi không muốn nhìn thấy anh."
Ôn Hành Chi cũng không lên tiếng, nếm thử cháo thấy vẫn còn nóng, liền dùng thìa quấy khuấy lên cho nguội.
"Lời nói của tôi, anh có nghe thấy không?" Ông cụ không được để ý tới liền tức giận nói tiếp.
"Bác sĩ, y tá, anh cả người nào cũng đều để cho cha quát nạt đủ rồi, con mà lại đi ra ngoài thì không còn ai phục vụ cha nữa đâu." Anh không nhanh không chậm đáp, ngồi xuống ghế dựa cạnh giường nói tiếp: ”Ăn sáng đi"
Ông cụ bị thái độ này của anh kích thích càng nổi giận hơn, quát lên: “Tôi không bị tàn phế mà cần anh phải đút cơm? Đi ra ngoài cho tôi, đi ra ngoài!"
Ôn Hành Chi vẫn ngồi im không nhúc nhích, vẫn giữ nguyên tư thế muốn đút cháo cho ông ăn. Ông cụ giận lắm nhưng cũng không có cách nào, liền cầm lấy cái bát, hai ba hơi húp hết bát cháo. Giống như bà Thành đã nói trong cái nhà này người cực kỳ giống với ông cụ nhất, lại vừa không hợp với ông cụ nhất chính là anh, anh hiểu rất rõ tính cách của cha mình, rất biết cách đối phó với lão gia tử mềm không được cứng cũng không xong này.
Chờ ông ăn xong, Ôn Hành Chi vẫn ngồi im lặng ở bên giường. Ôn Khác không vui nhìn anh nói: "Anh còn ở lại chỗ này làm gì?"
Ôn Hành Chi liền cười nhạt đáp: “Con nghe bác sĩ nói, ngài tuổi đã cao lại mắc bệnh này không thể luôn tức giận được. Con cũng biết rõ trong lòng cha rất tức giận, nhưng buồn bực trong lòng đối với thân thể sẽ không tốt, cho nên con tới đây, để cho cha trút giận."
"Ta nghĩ anh đang ước gì ta chết sớm thì có." Ôn Khác hừ mũi nói, cũng không còn kích động như vừa rồi nữa.
Ôn Hành Chi yên lặng một lát, dịch dịch góc chăn cho ông rồi nói:”Cha ngủ một lát đi, con ở đây trông chừng."
"Không cần, ta không dám phí phạm thời gian quý báu của anh."
Đối với câu nói kháy này của lão gia tử Ôn Hành Chi chỉ cười cười không nói.
Ông cụ đánh giặc lâu năm, lại không thích quanh co, lúc còn trẻ vì vậy mà lão thủ trưởng giáo huấn biết bao nhiêu lần nhưng cũng không sửa được, vì thế mà bị thiệt thòi không ít. Đến già tính tình tuy đã thu lại chút ít, nhưng mỗi khi tức giận thì đều náo loạn đến gà bay chó sủa. Cho nên mới nói, có thể nhẫn nại nói mấy câu như vậy với anh, ông cụ đã kìm chế không ít rồi.
"Lão Tam, anh làm cho tôi quá thất vọng."
"Vâng, con đã khiến cha mất hết mặt mũi trước mặt các chiến hữu rồi."
Hôm đó ông cụ cùng với các chiến hữu cũ đi leo núi, mà Trần Dao không biết từ đâu lại biết được chuyện này, liền cầm hình trực tiếp đi tìm ông cụ.
"Anh cho rằng tôi quan tâm đến cái này sao?" Ông cụ trừng mắt nhìn anh: ”Đã sống đến từng tuổi này rồi mà còn để ý đến mặt mũi thì chẳng phải sống uổng phí rồi sao?