Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.
cô ta.
Trần Dao lạnh lùng liếc nhìn cô rồi chợt cười lên: ”Chuyện giữa chúng tôi cô không biết còn nhiều hơn, nếu có hứng thú, tôi có thể nói hết mọi chuyện cho cô nghe."
"Không cần thiết." Ôn Viễn quả quyết cự tuyệt: ”Thủ đoạn khích bác ly gián thấp kém như vậy? Tôi cũng không ngu đến nỗi tin tưởng vào lời nói của cô!"
Trần Dao cũng không tức giận, chỉ thản nhiên nói: "Hai người còn cần phải tôi khích bác ly gián sao? Chuyện của hài người dù cho tôi không nói cho Ôn lão gia thì sớm muộn ông cụ cũng sẽ biết thôi, một khi ông ấy đã biết thì hai người có thành được không chứ. Ngẫm lại xem, gia đình của quan quân, đóng cửa lại làm chuyện loạn luân? Chuyện này mà nói ra thì Ôn lão gia chịu được hay sao? Chứ đừng nói cha cô vẫn còn đang làm quan đấy!"
Cô ta cố ý muốn làm cho Ôn Viễn tức giận, nhưng cô ta thật sự đã coi thường năng lực chịu đựng của Ôn Viễn rồi.
"Xem ra cô thật đã bỏ ra không ít công phu, ngay cả cha tôi làm cái gì đều biết rõ ràng." Ôn Viễn nhẹ nhàng nói xong, có thể nói ra ngoài những lời này cũng không còn nể tình nữa: ”Nhưng đã có bản lĩnh như vậy, làm sao lại không hỏi ra được thân thế chân chính của tôi?"
"Cô nói cái gì?" Mặt Trần Dao biến sắc, lạnh giọng hỏi.
Ôn Viễn cười, nụ cười vô cùng rực rỡ: "Tôi muốn nói, tôi căn bản không phải con cháu của nhà họ Ôn, nói thẳng ra thì tôi và Ôn Hành Chi, không có một đinh, một điểm liên hệ máu mủ."
Vừa dứt lời, liền xoảng một tiếng, cốc thủy tinh trong tay Trần Dao rơi xuống đất vỡ toang.
Ôn Viễn không cười nữa, nhìn cô ta mất khống chế như vậy liền nói:”Thế nào, không tin sao?"
Trần Dao hung hăng trừng mắt nhìn cô, nhưng lại không thốt nên lời.
Trước khi tới, Ôn Viễn nghĩ mãi rốt cuộc có nên nể tình cô ta hay không.
Lời của Trần Dao cũng rất đúng, cho dù cô ta không nói, một ngày nào đó ông nội cũng sẽ biết rõ. Cô cũng hiểu rất rõ điểm này, nhưng cô vẫn hy vọng chuyện này để chính miệng bọn họ nói ra, mà không phải dưới tình huống bị động như thế này, bị người ta lợi dụng. Như vậy thì không thể tha thứ được rồi!
Rời khỏi hội quán thật lâu, hai tay của Ôn Viễn vẫn còn run rẩy, nhưng vì hai tay nhét vào trong túi nên không nhìn ra được mà thôi. Buổi trưa, vì để bù đắp nguyên khí đã tiêu hao, bạn học Ôn Viễn ăn một hơi hết hai bát cơm, làm bà Thành phải đoạt lấy cái bát trong tay của cô, sợ cô lại ăn thêm bát thứ ba nữa thì vỡ bụng ra mất.
Ôn Viễn đang muốn kháng nghị thì điện thoại di động trong túi liền vang lên, cô liếc mắt nhìn liền phát hiện là số của người nào đó. Đang do dự có nên nhận hay không liền nghe thấy bà Thành hừ lên một tiếng. Cô chớp chớp mắt cười cười, đi vào trong sân nhận điện thoại.
"Chuẩn bị đi, lát nữa anh sẽ sang đón em."
Ôn Viễn bị câu này của anh làm cho sững sờ:”Đi đâu? Đi bệnh viện sao? Ông nội muốn gặp em sao?"
"Không phải....." anh nói:”Về Đông Giao trước, hai ngày nữa chúng ta sẽ đến thị trấn A."
"Thị trấn A ?" Ôn Viễn càng ngày càng mơ hồ: .”Đi thị trấn A làm gì?"
"Sức khỏe của dì Đường không được tốt, chúng ta tới thăm dì ấy. Thế nào, không muốn gặp dì Đường sao?"
"Có muốn, nhưng mà bây giờ mà đi thì có tốt không. Ông nội thì sao?" Ôn Viễn cẩn thận hỏi: ”Ông vẫn không muốn gặp em sao?"
"Ông chưa nói gì."
Chưa nói? Chưa nói thì không phải là không muốn gặp sao! Ôn Viễn thầm nghĩ.
"Không sao đâu." Anh nói xong, liền cười cười:”Không gặp cũng có cái tốt, thừa dịp ông đang giận dỗi, chúng ta đi thăm dì Đường một chút, năm sau sợ là không có thời gian."
Theo lời của Ôn Hành Chi thì xem ra ông cụ cố ý làm vậy. Ông không đồng ý, nhưng nếu không thuyết phục được ông, thì cứ nhắm mắt làm ngơ, như vậy cũng đỡ gây ra đại náo, cứ kéo dài như vậy, chính là cách mạng lâu dài nhất đinh thắng lợi. Mà hai ngày vừa rồi cũng không thấy Ôn Hành Chi gấp gáp, vẫn ôn hòa bình tĩnh khiến cho ông cụ sốt ruột, vì vậy liền dứt khoát đuổi anh đi. Ôn Hành Chi thì sao, thấy ông cụ không có gì đáng ngại, vì vậy liền giao trả lại cho Ôn Hành Lễ, chuẩn bị trở về.
Thấy Ôn Viễn ở bên kia không nói lời nào, sợ cô vẫn còn tiếp tục rối rắm, Ôn Hành Chi trực tiếp chỉ đạo: "Được rồi, thu dọn đồ đạc đi nhé."
Thật ra thì Ôn Viễn còn có rất nhiều lời muốn hỏi , nhưng nghe giọng anh hơi khàn liền biết hai ngày nay anh vô cùng mệt mỏi. Không thể làm gì khác hơn là cúp điện thoại, làm theo lời của anh.
Buổi chiều, Ôn Hành Lễ về nhà thay quần áo liền đi đến bệnh viện. Ông vừa đi được nửa giờ, từ cửa sổ phòng khách Ôn Viễn nhìn thấy xe của Ôn Hành Chi dừng ở cửa chính.
Ôn Viễn còn chưa kịp đi ra cửa phòng khách, liền nghe thấy bà Thành hừ một tiếng, vì vậy không dám đi nữa mà đàng hoàng ngồi xuống, phối hợp với bà cuộn len.
Một lát sau, Ôn Hành Chi vào phòng nhìn thấy cảnh tượng như thế liền nhíu mày.
"Trở lại rồi?" Bà Thành tuy nói nhưng cũng không thèm nhìn anh.
Ôn Hành Chi đáp một tiếng, đi tới ghế sofa đối diện ngồi xuống. Mặt hướng về phía Ôn Viễn, chỉ thấy cô nhìn mình nháy nháy mắt, vẻ mặt này để cho anh không nhịn được mà vểnh vểnh khóe môi.
Mắt hoạt động bí mật n