Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.
ì hành động vừa rồi của cô có chút mờ ám nên trầm mặc mấy giây rồi mới nói: “không biết khiêu vũ?"
"Còn nói sao!" Ôn Viễn đã say nên lá gan cũng lớn hơn nhiều, dậm dậm chân nói: “Người kia, hỏi cũng không hỏi đã kéo cháu lên, cuối cùng còn oán trách cháu làm trễ nãi diễm ngộ của cậu ta!"
Nghe cô nói bằng giọng căm giận bất bình như vậy Ôn Hành Chi chỉ cảm thấy buồn cười. Vì uống rượu lại có chút kích động nên gương mặt Ôn Viễn đã trở nên hồng hồng, dưới ánh lửa bập bùng lại càng nổi bật , nhưng lại có vẻ hơi bất thường.
Ôn Hành Chi nhìn cô, nói: "Đứng ngay ngắn."
"Làm gì?" Ôn Viễn đang phẫn uất, vừa nghe anh nói như vậy, lập tức tức giận hỏi lại.
Ôn Hành Chi làm như không để ý,đỡ cánh tay của cô, một tay cầm bàn tay nhỏ bé của cô, một tay đặt lên eo của cô.
Ôn Viễn bị hành động bất ngờ này của anh làm hết hồn, cô ngẩng đầu, tay chân luống cuống nhìn anh. Nhưng lại không nhìn rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe anh nói: "Điệu nhảy này, tôi chỉ dạy một lần, nếu không học được thì chỉ do cháu ngu ngốc."
"Cháu không ngu ngốc!" Câu này của bạn học Ôn Viễn nói ra rất là thuận miệng.
Ôn Hành Chi dạy cho cô điệu Waltz đơn giản nhất, mới đầu Ôn Viễn còn không rõ phải bước chân như thế nào, sau khi dẫm vào chân của Ôn Hành Chi mấy cái thì rốt cuộc hiểu ra một chút đạo lý. Vừa hoàn thành xong một động tác xoay người, bạn học Ôn Viễn vui mừng nhìn ôn Hành Chi nói: “Cháu học được rồi? ? ?"
Nhìn nét mặt cô hưng phấn, Ôn Hành Chi không hề keo kiệt chút nào dội ngay một gáo nước lạnh: "Miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn."
Hừ. Điều này cũng không thể làm ảnh hưởng đến tâm tình của cô lúc này.
Bạn học Ôn Viễn hưng phấn khởi động hai cánh tay nói: “một lần nữa nhé."
Vừa đúng trên sân khấu lại đổi một bài hát khác. Mặc dù bọn họ cách khá xa, nhưng Ôn Hành Chi vẫn nghe được. Điệu Valse thứ hai, một bài hát rộn ràng rất dễ dàng làm cho người ta phấn chấn.
Ôn Hành Chi nhìn cô, sau khi trầm mặc mấy giây mới nói: "không được mắc lỗi."
"Tất nhiên!"
Ôn Viễn giơ cao lời thề son sắt.
cô phát hiện ra Ôn Hành Chi là một người dẫn dắt rất tốt, phối hợp bước nhảy của cô, không nhanh không chậm đi theo tiết tấu của bài hát.
Dần dần, Ôn Viễn cũng cảm nhận được một loại cảm giác mê muội. không giống với lúc say rượu, loại Waltz này lúc xoay tròn mang tới một cảm giác không thể diễn tả được, chỉ cảm thấy tất cả xung quanh mình đều trở nên mơ hồ. Các vì sao ở chân trời càng trở nên xa vời vợi, muốn đưa tay ra bắt lại phát hiện tay của mình đang bị anh nắm chặt, một tay khác lại đang đặt lên trên bả vai của anh, thế nào cũng không chuyển động được.
Chuyện gì đã xảy ra? Ôn Viễn chớp mắt nhìn gương mặt đối diện càng ngày càng mơ hồ, vô thức chuyển động theo anh. một khúc cuối cùng, phảng phất như rơi vào giữa không trung, không có một chút cảm giác thực tế nào.
cô cứ sững sờ nhìn Ôn Hành Chi như vậy, tất cả xúc cảm đều do cánh tay đang đặt ở bên hông cô mang tới. Trừ cái đó ra, không còn cái gì khác.
không đúng, cái này không chân thật. Cái này không chân thật.....
Lúc này Ôn Hành Chi cũng cúi đầu nhìn Ôn Viễn, thấy ánh mắt của cô hiện lên trạng thái đờ đẫn, ngay cả chớp mắt cũng không. Anh nhíu nhíu mày, vừa muốn buông tay cô ra thì Ôn Viễn đã vùi đầu vào trong ngực của anh rồi nhanh chóng níu lấy cổ áo của anh, nhón chân lên, không nói hai lời cắn lên môi dưới.....của anh.
Đột nhiên bị tập kích khiến Ôn Hành Chi sững sờ, muốn vươn tay ra đỡ lấy người của Ôn Viễn. Chỉ chốc lát sau, anh đang định muốn tiến thêm một bước thì bạn học Ôn Viễn đầu sỏ gây chuyện lại buông tay ra.
Ôn Viễn đứng tại chỗ, lấy hai tay che mặt, cố gắng mở to hai mắt muốn nhìn rõ người trước mặt. Lúc này Ôn Hành Chi đã xác định nha đầu này bị men rượu phát tác, qua ánh lửa anh thấy hai gò má của cô hồng rực lên, hai mắt phát sáng giống như hai ánh sao ở chân trời.
"Đứng ngay ngắn, không được lộn xộn."
Anh đưa tay ra đỡ Ôn Viễn, nhưng không thấy cô có bất kỳ động tác gì, nhìn anh chằm chằm, cuối cùng than thở: "Có phải chút út hay không? không đúng, anh không phải, không phải là....."
Giống như là tự thôi miên mình vậy, lặp lại câu anh không phải rất nhiều lần, rồi sau đó bạn học Ôn Viễn rốt cuộc cũng..... hôn mê bất tỉnh!
Đối với Ôn Viễn, những thứ có liên quan đến rượu đều bị Kiều Vũ Phân không cho phép động vào. Vì vậy Ôn Viễn có tửu lượng thật sự kém hay nói đúng hơn là không uống được rượu. Nhưng bàn về tửu lượng thì mỗi người mỗi khác không ai giống ai cả.
Ôn Viễn là bị đau mà tỉnh lại. Nhức đầu, đầu đau như búa bổ, giống nhưđang tiến hành một cuộc đấu sức vậy. cô chớp chớp mắt, cho đến lúc thật sự đau không nhịn được nữa mới ngồi dậy bắt đầu bóp đầu. nhẹ nhàng xoa bóp một lát, cô xuống giường rửa mặt, mơ hồ đánh răng xong, lúc ngẩng đầu chuẩn bị rửa mặt thì lập tức ngây ngẩn cả người.
Mái tóc vốn mềm mại óng ả giờ phút này giống y như là tổ quạ, vành mắt cũng phiếm hồng. Còn có cái trán của cô nữa, mới có một ngày mà lại nổi lên hai hộ