Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2238 lượt.

khắc, dặn dò cô về sau không được nôn nôn nóng nóng, nhưng vẫn làm cho Ôn Viễn thụ sủng nhược kinh. Kiều Vũ Phân tới đón cô ra viện mà người tự mình lái xe chở bọn họ lại là Ôn Kỳ. Cái trận thế này, thật đúng là khiến cho Ôn Viễn sợ hết hồn.
Chỉ là, ở trong trận thế đó, có một người từ đầu đến cuối lại chưa từng xuất hiện lần nào. Mặt Ôn Viễn như đưa đám suốt bốn ngày rốt cuộc cũng hiểu rõ một chuyện, thì ra là kỳ vọng và thực tế có sự chênh lệch rất lớn không khác gì lòng sông so với mặt biển vậy.
Về đến nhà nghỉ ngơi một hai ngày Ôn Viễn trở lại trường học, đây đã là kỳ cuối cùng của lớp mười hai rồi, vòng thi thử đại học lần thứ nhất đã chuẩn bị kết thúc, trường học có kế hoạch vừa vào lớp mười hai liền bắt đầu chuẩn bị tiến hành kỳ thi thử đầu tiên, cho nên lần thi cuối kỳ này chỉ có thể coi là món khai vị, bữa ăn chính vẫn còn chờ ở phía sau, chờ tất cả học sinh cấp ba tới gặm.
Người ta đều nói lớp mười hai là địa ngục để tôi luyện, nhưng luyện lâu ngày Ôn Viễn cũng đã quen dần. Không biết là thời gian trước tinh thần của cô hoảng hốt hay bởi vì tai nạn xe cộ ở nhà nghỉ ngơi gần một tuần cho nên khi quay lại trường học cảm giác không được như xưa nữa, muốn đuổi kịp tiến độ thật phải tốn rât nhiều công sức. Cũng may đã có Tô Tiện toàn năng ở đây, Ôn Viễn có cái gì không hiểu còn có thể hỏi cậu ấy. Mặc dù đã tiến độ đuổi kịp, nhưng bởi vì cơ sở không vững vàng, nên kết quả cuối kỳ của bạn học Ôn Viễn vẫn không được cao lắm . Lĩnh phiếu điểm là sẽ được nghỉ đông rồi, nhưng trước khi nghỉ, Ôn Viễn còn bị cô giáo mập mời đến phòng giáo viên một chuyến.
Ôn Viễn vẫn có điều kiêng kỵ đối với cô giáo mập, mắt thấy phòng làm việc chỉ có hai người bọn họ, không khỏi lo sợ. Cô giáo vừa sửa sang lại bảng thành tích mới vừa viết vừa hỏi cô: "Ôn Viễn, lần này em thi không được tốt lắm"
Ôn Viễn vuốt vuốt mái tóc đáp: "Lần sau em sẽ nỗ lực hơn ạ."
"Tốt lắm, đứng xa thế làm gì, sợ tôi ăn thịt em hay sao?" Cô mập cười cười nhìn cô nói.
Chẳng lẽ cô ấy bày ra trận thế ăn thịt người đối với cô còn thiếu sao? Ôn Viễn tiến lên phía trước mấy bước, ở trong lòng oán thầm.
"Phụ huynh của em gọi điện thoại tới cho tôi, nói là thời gian trước em xảy ra tai nạn xe cộ, đầu bị chấn thuơng cho nên thành tích có thể không được tốt."
Ôn Viễn bỗng ngẩng đầu lên hỏi: "Phụ huynh của em, là ai ạ?"
"Đương nhiên là mẹ của em rồi." Cô giáo mập kỳ quái liếc cô một cái, đồng thời liền nghĩ tới một vị phụ huynh khác của cô học sinh này liền nói: “Lại nói, chú út của em đã rất lâu không có hỏi tới tình hình của em, tôi nghĩ anh ta chắc rất bận, về sau có chuyện gì, tôi sẽ trực tiếp liên lạc với mẹ của em."
Ôn Viễn cảm giác như tim nhói lên một cái, có chút mất mát, nhưng vẫn nằm trong dự liệu không phải sao. Cô cũng không nói gì nhiều chỉ nhàn nhạt gật đầu đáp ứng.
Thành phố B mấy ngày vừa rồi đều có tuyết rơi, nhưng đã ngừng từ ngày hôm qua rồi, hôm nay mặt trời đã ló dạng chiếu những tia nắng ấm áp xuống sưởi ấm lòng người. Hôm nay cũng là ngày cuối cùng của học kỳ này, trường học cho học sinh nghỉ sớm, từ trong phòng giáo viên ra ngoài, Ôn Viễn không nói chuyện với bất kỳ ai, thất thểu đạp tuyết đi về nhà.
Ở cửa đại viện lính gác đang đổi ca cho nhau, hai người sóng vai đi theo tư thế hành quân, nhìn qua rất có khí thế. Ôn Kỳ người vẫn tự xưng có phẩm vị cao nhã luôn cho rằng kiểu bước chân như thế này rất phù hợp với tiêu chuẩn của anh, nó kế tục từ thời phát xít Đức, kiên cường uy nghiêm khí phách tồn tại song hành. Ôn Viễn đứng ở một bên lặng lẽ nhìn một lát, cuối cùng vẫn âm thầm đi vào.
Bà Thành đang đứng ở cửa chăm cây, hai ngày trước tuyết rơi quá đột ngột, qua một đêm thức dậy tuyết đã phủ trắng xóa khắp nơi. Vì không kịp chuyển hoa vào trong nhà nên giờ này bà Thành chỉ có thể cau mày thương tiếc nhìn những bông hoa bị tuyết làm rũ xuống. Nhưng chỉ trong chớp mắt nhìn thấy Ôn Viễn, bà lại cười rất tươi.
"Mọi người đều nói người còn yêu kiều hơn hoa, thế nào mà người so với hoa còn ỉu xìu hơn như thế?"
Ôn Viễn quệt môi nói: “Bà Thành, hôm nay cháu được nghỉ, có đồ gì ngon không bà?
"Chú mèo ham ăn!" Bà Thành sờ sờ mũi của cô nói: “Tuổi còn trẻ mà cứ nhíu mày, nhăn mặt làm cái gì, lên tinh thần đi, hôm nay chú út cũng về đấy, tâm tình của ông nội cháu cũng không tệ, đừng để cho ông ấy nhìn thấy bộ dáng này của cháu lại mất hứng."
Ôn Viễn buồn buồn dạ một tiếng, trong đầu như có một luồng sáng thoáng qua, cô ngẩng đầu lên, túm lấy ống tay áo của bà Thành: "Bà nói, chú út về rồi sao?!"
"Làm sao thế?" Bà Thành kỳ quái liếc nhìn cô một cái, rồi cười cười gõ gõ đầu cô: “Đây là nhà của nó, nó không thể về sao chứ?"
Ôn Viễn chỉ cảm thấy tim căng thẳng đập liên hồi, giống như là bị ai túm lấy vậy. Cô cố gắng hít sâu một hơi, đi theo sau bà Thành đi vào cửa chính.
Nếu Ôn Hành Chi đã về nhà, thì bữa này cơm tối dĩ nhiên không thể chậm trễ rồi. Dì Trương đang ở trong bếp bận rộn chuẩn bị, cắt rửa các nguyên liệu chỉ đợi bà Thành trổ tài nữa thôi. Ông nội Ôn Khác đang ngồi ở trên ghế sof


Lamborghini Huracán LP 610-4 t