Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2242 lượt.

a, lông mày giãn ra, nhìn vào đã thấy tâm tình không tệ. Mà người ngồi đối diện với ông, dáng vẻ vẫn bình tĩnh trầm ổn như cũ, cũng không bởi vì đã lâu không về mà thoáng lộ ra chút tâm tình vui sướng.
Ôn Viễn đứng sững sờ ở cửa, cho đến khi bà Thành phát hiện ra cô vẫn còn chưa đi vào mới xoay người vẫy vẫy tay nói: "Đứa nhỏ này, còn đứng ở cửa làm gì? Mau vào nhà, xem ai đã trở lại này."
Ôn Viễn lê bước chân vào cửa, ngẩng đầu lên, nhìn vào Ôn Khác, lại quay sang nhìn Kiều Vũ Phân, cuối cùng tầm mắt mới rơi vào trên người của Ôn Hành Chi. Ánh mắt của anh nhìn cô so với trước đây cũng không khác nhau nhiều, quan sát cô từ đầu đến chân, đang chuẩn bị mở miệng nói chuyện thì Kiều Vũ Phân lại đoạt trước: "Còn không mau chào hỏi chú út của con đi" nói xong chuyển sang Ôn Hành Chi: “Đứa nhỏ này vẫn hay ngẩn người ra như vậy, lúc này cũng không biết đang nghĩ cái gì?"
Ôn Hành Chi cười rất thanh nhã: "Chị dâu khách sáo rồi, Hành Chi cũng không phải là người ngoài, không câu nệ những lễ tiết này." Nói xong lại liếc nhìn Ôn Viễn, ánh mắt vẫn còn mang theo ý cười, thật không biết anh đang nghĩ gì nữa.
Chắc là đã quên thời gian trước cô xảy ra tai nạn xe rồi, mà thế thì cũng bình thuờng thôi, anh là người bận bộn, bận rộn xử lý nhiều chuyện nên ném cô ra sau đầu cũng là chuyện dễ hiểu. Chỉ có cô là vẫn ôm mong đợi mà thôi.
Mẹ nói không sai, cô rất thích ngẩn người ra như vậy..
Kiều Vũ Phân không chú ý tới cảm xúc của Ôn Viễn đang xuống thấp, nghe Ôn Hành Chi nói vậy cười nhẹ một tiếng, kéo Ôn Viễn đến trước mặt mình hỏi: "Cuộc thi đã kết thúc chưa? Được nghỉ rồi chứ? Con gái mẹ thời gian này chắc rất mệt mỏi. À, đúng rồi, chú út còn tặng cho con một món quà tặng đấy. Đi xem một chút đi."
Kiều Vũ Phân đẩy Ôn Viễn về phía trước, Ôn Viễn không hề chuẩn bị đã ở trước mặt của anh rồi. Sau khi trốn ra sau, còn chưa kịp nói gì, đã nhìn thấy Ôn Hành Chi cầm một hộp gấm ở trên bàn lên nói: "Hai ngày trước có đi Tây Bắc một chuyến, ở đó có chọn được một viên ngọc thạch rồi nhờ người ta chế tác luôn ."
Kiều Vũ Phân liếc mắt nhìn, mừng rỡ không thôi: "À, là con thỏ. Không phải Viễn Viễn cũng cầm tinh con thỏ sao?"
Ôn Hành Chi giương khóe môi, đem khuyên tai ngọc đặc chế lấy ra ngoài: “Đã khai quang rồi, đeo vào để bảo vệ bình an."
Ôn Viễn ngơ ngác nhận lấy phần quà tặng này, sắc ngọc dịu dàng trong suốt, thỏ ngọc sáng long lanh nhìn qua thấy rất khéo léo tinh xảo.
Ông cụ Ôn hình như rất hài lòng, uống một hớp trà, chỉ vào Ôn Hành Chi nói: “Hiếm khi thấy con thể hiện tâm ý với bọn trẻ như vậy."
Kiều Vũ Phân cũng cười nói theo: “Còn không cám ơn chú út của con."
Dưới ánh nhìn soi mói của ba người, Ôn Viễn im lặng nắm chặt thỏ ngọc trong tay. Anh mới vừa nói cái gì, bảo vệ bình an? Là nói đến chuyện thời gian trước cô xảy ra tai nạn xe cộ chuyện sao? Xem ra anh đều biết, chỉ có điều không trở lại thăm cô mà thôi? Ôn Viễn cảm thấy rất uất ức, cảm thấy người này nói không giữ lời. Rõ ràng nói hai ngày sẽ trở lại, kết quả thế nào ? Hiện tại cầm thỏ ngọc tới để dụ dỗ cô sao?
Ôn Hành Chi nhìn cô cúi đầu không nhúc nhích, biết có gì đó không đúng, anh cũng cười nói với Kiều Vũ Phân: "Chị dâu đừng khách sáo."
Vừa nói xong, liền nghe thấy tiếng thút thít của cô gái nhỏ trước mặt. Vừa mới bắt đầu còn nhỏ một chút, sau liền khóc thành tiếng, rồi lấy tay áo lau nước mắt.
Những giọt nước mắt đột ngột này khiến cho Kiều Vũ Phân kinh ngạc. Bà quan sát một chút sắc mặt của Ôn Hành Chi rồi nói: “Đứa nhỏ này, sao thế, sao tự dưng lại khóc? Đã xảy ra chuyện gì?"
Ôn Viễn cũng không biết tại sao. Lúc không nhìn thấy thì Ôn Viễn cảm giác mình có thể nhịn, nhưng vừa nhìn thấy anh, những uất ức trong lòng quay trở lại toàn bộ, cộng thêm mất mát ngày hôm nay nên không kìm chế được nữa, nước mắt cứ rơi xuống một cách tự nhiên như vậy. Cô cũng không muốn, nhưng lại nhịn không được.
Cô cố gắng mở to mắt, vừa nghĩ tới việc phải giải thích thế nào vừa khóc thút thít, cuối cùng, chỉ nặn ra được một câu: "Con...thi cuối kỳ không được tốt! Cô giáo nói sẽ gọi điện thoại đến cho phụ huynh nên con sợ!"
Lý do này khiến cho Kiều Vũ Phân dở khóc dở cười, càng làm cho ông cụ Ôn cười to không dứt. Ông cụ thường ngày rất ít khi cười, hiện tại lại cười to như vậy khiến cho Kiều Vũ Phân cũng yên tâm.
"Cái con bé này!" Kiều Vũ Phân cũng không biết nên đánh vào chỗ nào bởi trên đầu còn đang chấn thương nên phát lên mông đít cô một cái.
Ôn Viễn che cái mông, thút thít liếc Ôn Hành Chi, phát hiện ra anh đang cười gượng như cảm thấy rất bất đắc dĩ?
Bởi vì cảm xúc không tốt, nên buổi tối Ôn Viễn cũng không ăn bao nhiêu cơm. Sau khi ăn xong ngay cả hoa quả tráng miệng cũng không ăn mà đi thẳng lên phòng mình ở lầu hai .
Cô không bật đèn, nhưng vẫn có vài ánh đèn đường lặng lẽ chiếu vào, tạo thành một không gian mờ mờ. Ôn Viễn mở hộp gấm mà cô đã cẩn thận cho vào trong túi xách ra nhìn. Trong không gian này thỏ ngọc càng thêm xinh đẹp hơn, cô giơ nó lên cao, phát hiện sau lưng thỏ ngọc có một hàng chữ nhỏ.
Ôn V


Polly po-cket