Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

tối đen như mực còn hơi nheo lại, trong con ngươi không dễ dàng phát giác dấy lên một ngọn lửa. Anh trầm mặc một hồi lâu, từ trong ví tiền móc ra mấy tờ tiền mặt “bốp” quăng cho Sách Thế Kỳ tiền thuốc thang, xốc lên túi hành lý xoay người rời đi, đi vài bước dừng lại, quay đầu lại liếc Cố Hoài Nam còn ngây ngốc tại chỗ, lạnh lùng hạ mệnh lệnh.
"Đuổi theo!" Nói xong xoay người tiếp tục đi.
Xong rồi. . . . . .
Cố Hoài Nam cắn môi, không dám trì hoãn chút nào, lập tức chấp hành mệnh lệnh của thủ trưởng, chạy chậm đi theo.
Sách Thế Kỳ không có ngăn cô, thuận theo cô rồi, mình hướng về phía khắp trời đầy sao thở dài, khóe miệng dính dấp nụ cười khổ. Những thứ không nói khác, có thể để cho Cố Hoài Nam nghe lời người đàn ông như vậy, Sách Thế Kỳ xem ra, Diệp Tích Thượng vẫn là thứ nhất.
Diệp Tích Thượng vốn muốn mang theo Cố Hoài Nam đổi một khách sạn, nhưng mà bây giờ anh không chờ được rồi, làm xong thủ tục lôi kéo cô ngồi thang máy đi tới gian phòng, mở cửa ra, đem túi hành lý cùng Cố Hoài Nam đều quăng vào.
Lúc trước Cố Hoài Nam đau chân, đi được mấy bước đau đến tay nắm trắng bệch, bị anh thô lỗ vung thế này không có đứng vững, mắt thấy sẽ phải ngã nhào, trong ánh sáng điện quang lại bị một lực từ phía sau kéo trở về.
Diệp Tích Thượng đẩy cô lên trên tường, bàn tay nắm cằm của cô.
"Nói cho anh một chút, em chuẩn bị thế nào cùng anh không dứt?"
Cố Hoài Nam bị anh nắm đau, nghĩ giãy lại bị anh nắm ác hơn.
"Nhìn anh! Trả lời vấn đề của anh!" Diệp Tích Thượng lại hỏi lần nữa, giọng nói lạnh như hàn băng.
Cố Hoài Nam giương mắt, không khỏi cả kinh trong lòng: mắt Diệp Tích Thượng sáng như đuốc, đáy mắt tức giận không chút che giấu nào. . . . . .






Biết Diệp Tích Thượng lâu như vậy, đây là lần thứ hai Cố Hoài Nam nhìn thấy anh tức giận, lần đầu tiên là lúc cô mang theo khoản tiền lẻn trốn năm năm, sau đó ở nhà Dư Kim Kim bị anh bắt được. Giờ phút này mặt Diệp Tích Thượng lạnh, trong mắt đốt hỏa, khác anh lúc bình thường, Cố Hoài Nam rất ít khi có thể thấy cảm xúc kịch liệt như vậy dưới đáy mắt anh.
Khí thế trên người anh quá mạnh mẽ, Cố Hoài Nam cảm giác mình giống như tiểu yêu quái bị anh trấn áp, không thể động đậy cũng không cách nào gây sóng gió, sợ rồi lại nhao nhao muốn thử khiêu chiến ranh giới cuối cùng của anh.
Cô càng nhìn như vậy, mình không nói lời nào, hỏa của Diệp Tích Thượng càng lớn, trên tay dùng lực theo bản năng. "Anh đang hỏi em đó, Cố Hoài Nam."
Trên làn da mịn thịt mềm của Cố Hoài Nam bị anh bấm, đau đến kêu thành tiếng, hai tay nhỏ bé vặn tay của anh. "Đau quá!"
Diệp Tích Thượng hơi nới lỏng chút, sắc mặt vẫn khó coi như cũ. Cố Hoài Nam xoa cằm rống anh: "Anh bày bộ mặt thối cho ai nhìn? Cái biểu tình này có ý tứ gì? Em làm gì anh? Anh đem bằng hữu của em đánh cho thành như vậy, em còn chưa tính sổ với anh đó!"
Giữa Diệp Tích Thượng và cô có thuỷ tinh mờ ngăn cách, hoàn toàn đem bộ phận từ ngực anh trở xuống đến bắp đùi trở lên che lại, anh đưa lưng về phía Cố Hoài Nam phối hợp tắm dội, mắt điếc tai ngơ đối với cô kháng nghị cùng oan trách.
"Em đang nói chuyện với anh!" Cố Hoài Nam la hét, Diệp Tích Thượng điếc tựa như cũng không thèm để ý cô, chỉ liếc cô một cái, một bộ tư thái đã thành kết cục đã định.
Cố Hoài Nam cắn răng nghiến lợi, hít sâu một hơi khắc chế mình. "Nói cho anh biết, Diệp Tích Thượng, em sẽ không đi, nếu như là Tiết Thần đả thương, anh sẽ mặc kệ bỏ lại anh ta sao?"
Diệp Tích Thượng dừng lại động tác, chậm rãi quay đầu lại, con mắt sắc chợt hung ác lệ.
Cố Hoài Nam lần nữa bị anh hù, mấp máy môi. "Em không đi, phải đi chính anh tự đi." Dứt lời đề phòng theo dõi nhất cử nhất động của anh, để tránh mình bị anh nhào tới bóp chết.
Một hồi lâu Diệp Tích Thượng mới trầm trầm mở miệng hỏi cô: "Cái vị Sách Thế Kỳ kia, anh ta quan trọng đối với em sao?"
"Không có anh ấy, cũng không có bây giờ của ta ——"
Không có anh ấy, cũng không có bây giờ của chúng ta —— đây mới là lời Cố Hoài Nam muốn nói, nhưng bởi vì Diệp Tích Thượng chợt hướng mình ném chăn phủ giường qua cắt đứt, cô bụm mặt bị sợ kêu một tiếng, sau đó phát hiện khăn lông chuẩn xác đắp lên đầu của cô, che lại tầm mắt của cô.
"Diệp Tích Thượng! Anh thế nhưng muốn đánh tôi!" Cố Hoài Nam sợ run chốc lát, nổi giận đùng đùng đem khăn lông kéo xuống, phát hiện động tác anh nhanh chóng đổi lại quần lót, đang mặc quần dài.
Ánh mắt Diệp Tích Thượng lạnh lẽo nhìn chăm chú cô, “xẹt” kéo khóa quần lên. "Nếu anh thật muốn đánh em, còn cho phép em bây giờ đứng trước mặt anh càn rỡ, hồ, náo?"
Anh đem bốn chữ cuối cùng nhấn mạnh, Cố Hoài Nam nhất thời liền không có thanh âm, cô không biết giờ phút này Tiết Thần đang nằm trong bệnh viện, càng không biết Diệp Tích Thượng bỏ lại Tiết Thần đến tìm cô, mà cô lại vì một người đàn ông khác ngược lại muốn bỏ lại anh.
Nhưng nếu Diệp Tích Thượng quay đầu liếc mắt nhìn gương, sẽ biết vẻ mặt cùng ánh mắt của mình lạnh lùng đến cỡ nào, lạnh lùng đến mức khiến


The Soda Pop