Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
Cố Hoài Nam không biết làm sao, chờ đón chính là tức giận.
Diệp Tích Thượng hối hận sao? Rốt cuộc bắt đầu tán thành đánh giá của Cố Minh Triết đối với cô rồi hả?
"Dạ! Diệp đoàn trưởng thật lợi hại! Lấy một địch trăm! Nói không chừng ở cả năm quân lính nhảy dù X Diệp đoàn trưởng cũng là số một số hai? Con cưng trong mắt mọi người, làm sao sẽ đem những thứ phàm phu tục tử như chúng tôi để ở trong mắt!"
Cố Hoài Nam hung hăng đem khăn lông ném trả cho anh, xoay người đi ra phòng tắm. Hai người ở chung một chỗ lâu như vậy, Cố Hoài Nam dĩ nhiên biết anh có nhiều ưu tú, cơ hồ ở trong mắt tất cả mọi người anh đều là nhân vật hoàn mỹ nhất, mặc kệ là ai nói với anh, cho tới bây giờ cô nghe được đều là ca ngợi khích lệ thậm chí là sùng bái. Cô vì vậy kiêu ngạo cũng vì vậy mà thấp thỏm, anh bảo cô nhớ tới một người, một từ nhỏ đến lớn, đều ở trước mặt cô lóe ra hoàn mỹ hào quang người, —— Cố Hoài Tây.
Cố Hoài Nam thậm chí len lén nghĩ tới, nếu như Cố Hoài Tây cùng Diệp Tích Thượng ở chung một chỗ nói không chừng sẽ xứng đôi hơn, có lẽ. . . . . . Ban đầu Cố Minh Triết cùng Tuyên Dung căn bản là chuẩn bị đem Cố Hoài Tây giới thiệu cho Diệp Tích Thượng lui tới.
Cô càng nghĩ lại càng tức, càng tức lại càng sợ, suy nghĩ lung tung, trong lòng rối thành một nùi gai.
Diệp Tích Thượng mặc xong áo sơ mi ra ngoài, Cố Hoài Nam đối mặt với cửa, mắt nhìn chằm chằm vào cửa, vẻ mặt trông mòn con mắt, anh nắm thành quả đấm, tốn hơi thừa lời. "Trước lúc em trở về nước ở chung một chỗ với ai anh có thể không hỏi qua, khi đó chúng ta hữu danh vô thực, nhưng em đừng quên hiệp nghị của chúng ta, cho nên em trở lại thì cho anh an tâm một ít, bảo vệ tốt chuẩn mực đạo đức, Cố Hoài Nam, anh là nắm chắc tuyến."
"Còn không bằng anh nói là bảo em nhớ thực hiện hiệp nghị, về phần ranh giới cuối cùng của anh, em vẫn cho là ranh giới cuối cùng của anh chỉ có ba anh và em gái anh." Cố Hoài Nam dùng ánh mắt lạnh lẽo giống như thế, nghiêng đầu. "Anh chịu lấy em rốt cuộc là vì người nào? Vì giải quyết xong một tâm nguyện của ba anh hay vì cắt đứt đường lui đối với tâm của anh dành cho Diệp Tiểu An?"
"Giang Thiệu nói cho em?" Vẻ mặt Diệp Tích Thượng khẽ biến, Cố Hoài Nam đã từ trong phản ứng của anh lộ ra mấy phần đến tột cùng.
"Người nào nói cho em biết không quan trọng, quan trọng là, Sách Thế Kỳ là ân nhân của em, thương thế của anh là do chính anh ấy đánh lên mặt của em. Anh yên tâm, em đồng ý qua với anh sẽ hạn chế làm một số chuyện thì nhất định sẽ làm được, tôi - Cố Hoài Nam danh tiếng không tốt cũng không làm chuyện xấu xa vượt quá giới hạn. Diệp Tích Thượng, hiệp nghị của chúng ta cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau, nhập diễn là chuyện tốt, nhưng chúng ta vẫn. . . . . . Không nên quá nghiêm túc."
Không đợi anh mở miệng nữa, Cố Hoài Nam đã mở cửa chạy ra ngoài, vừa đúng lúc vọt vào thang máy đến. Diệp Tích Thượng đuổi theo ra, cửa thang máy đã đóng, anh đè xuống nút thang máy bên cạnh, lại chợt nhớ tới câu nói vừa rồi của cô, vì vậy cứ như vậy đứng ở nơi đó nhìn cửa thang máy mở ra lại khép lại, sau đó nhắm mắt lại, xoay người trở về phòng.
Cố Hoài Nam chạy đến khách sạn, đại sảnh quay đầu lại liếc mắt nhìn, anh không đuổi theo ra.
Cô thả chậm bước chân, cắn môi chau mày lại, bỗng dưng giơ tay lên ảo não vỗ miệng mình. Mày chính là như vậy, biết nói như vậy có lẽ sẽ thương hại tới nhau, nhưng vào thời điểm nào đó thà bị tổn thương cũng không nguyện hạ thấp mình, thay vì nói quật cường, không bằng nói là buồn cười cho là anh bị đau, ngay cả chính mình có bao nhiêu đau mới có thể chứng minh địa vị mình đến tột cùng nặng bao nhiêu ở trong lòng anh.
Nhưng cô quên, anh đau, cô cũng đau.
Thương thế của Sách Thế Kỳ không nặng nhưng cũng không nhẹ, đưa đến bệnh viện giày vò đến trời sáng, anh đang quan sát phòng bệnh, cùng với Cố Hoài Nam.
Sách Thế Kỳ ngủ một giấc, khi tỉnh lại thì trời đã sáng choang. Cố Hoài Nam nằm ở trên bệ cửa sổ nghiêng đầu không biết đang nhìn cái gì, Sách Thế Kỳ kêu cô hai tiếng cô đều không nghe thấy, người ở đây, ý nghĩ không biết ở nơi nào. Sách Thế Kỳ nhe răng trợn mắt chống thân thể lên, tựa vào đầu giường thật sâu nhìn chăm chú vào cô, cho đến khi cô phục hồi tinh thần lại.
"Nam Nam."
"Hả?"
"Có phải em rất thích anh ta hay không?"
Cố Hoài Nam chợt ngẩng đầu, há miệng, vẻ mặt thay đổi trong nháy mắt, thấy Sách Thế Kỳ cười không ngừng. "Cần kinh ngạc như vậy sao? Nếu như chính em không phát hiện hoặc là không dám xác nhận, hiện tại cũng có đáp án rồi, Nam Nam, em yêu anh ta."
Cố Hoài Nam còn là vẻ mặt kia, Sách Thế Kỳ giúp cô thấy rõ tim của mình. "Có biết em rất bao che người của em hay không?"
Cô gật đầu.
Sách Thế Kỳ nói tiếp: "Em rất mâu thuẫn, vẫn luôn là, em do dự, sợ, không dám hoặc là không muốn đối mặt với rất nhiều đồ mà nội tâm em khát vọng có được."
Cố Hoài Nam cúi thấp, không lên tiếng. Sách Thế Kỳ cho cô thời gian, thật ra thì anh không cần phải nói nhiều lắm, trong lòng cô sớm có đáp án.
Cố Hoài Nam ở trước mặt anh cơ hồ không có bí mật, cô vùi m