Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.
đem ánh mắt chuyển dời từ tay xinh đẹp đến mặt mày ôn nhu, khẽ cười. "Không để ý."
Cũng không ai biết đêm đó bọn họ hàn huyên những thứ gì, rất trễ Diệp Cẩm Niên mới phái xe đưa cô trở về.
"Cám ơn thủ trưởng, vậy. . . . . . Ngài trở về trên đường coi chừng một chút."
Diệp Cẩm Niên không có đáp lại, ngửa đầu gối lên lưng ghế dựa. Trong xe ánh sáng mờ mờ, Diêu Nhã thấy không rõ mặt, không biết ông là ngủ hay là tỉnh, nghĩ ngợi chốc lát chuẩn bị đi xuống, tay mới vừa mở cửa xe đã nghe thanh âm của ông đột nhiên vang lên từ sau lưng.
"Hai ngày sau, tôi bề bộn nhiều việc, ngày kia, có thể nể mặt ăn bữa cơm rau dưa được hay không?"
"A?" Diêu Nhã bỗng dưng quay đầu lại, giống như xác nhận chính mình nghe được. Diệp Cẩm Nhiên mở mắt ra, tầm mắt nhìn sang. "Tôi mời ăn cơm, nể mặt sao?"
Bên mép ông chứa đựng nụ cười nhợt nhạt nhưng chân thật, Diêu Nhã mượn ánh trăng thấy vậy, một trận hoảng hốt. "Tôi. . . . . ."
"Không nên phụ lòng tốt của Nam Nam, hơn nữa. . . . . ." Diệp Cẩm Niên dừng một chút. "Tôi cho là, chúng ta ở chung một chỗ hẳn là sẽ rất thích hợp."
Diêu Nhã hé mở môi đỏ mọng, vẻ mặt giật mình kinh ngạc khẩn trương. "Nhưng là chúng ta mới ——"
"Dĩ nhiên quyền quyết định cuối cùng ở cô, không cần phải gấp gáp trả lời tôi." Diệp Cẩm Niên nhẹ nhàng sửa sang lại áo choàng lụa mỏng trên vai cô, nói: "Hi vọng cô quên thân phận của tôi, chỉ đem tôi thành người bình thường, thủ trưởng cái gì cũng đừng có kêu như vậy."
"Vậy muốn tên gì?"
Diệp Cẩm Niên cười một tiếng. "Không phải hôm nay đã kêu lên một lần? Tôi thấy cô gọi tên còn rất thuận miệng."
Cẩm Niên. . . . . . ?
Diêu Nhã lúc này đỏ mặt. . . . . .
*
Cố Hoài Nam thuê xe trên đường về nhà vừa không cam lòng đánh mấy lần điện thoại cho Dư Kim Kim, không ngoài dự tính, cũng không cách nào chuyển được trạng thái.
Về đến lầu dưới nhà, Diệp Tích Thượng cũng vừa mới đem xe dừng tốt, cô trả tiền xe đẩy cửa xe ra hướng Diệp Tích Thượng chạy tới, người còn chưa tới bên cạnh cái miệng nhỏ cũng đã vểnh. Diệp Tích Thượng vững vàng tiếp được thân thể của cô, ôm lấy cô.
"Ôm em trước đi, ông xã." Tối nay cô quả thật uống không ít rượu, lúc trước gượng chống làm cho mình thanh tỉnh, hiện tại vừa buông lỏng rượu chợt xông tới, nhõng nhẽo không muốn cho anh ôm lên lầu.
Diệp Tích Thượng luôn luôn nuông chiều cô, ôm cô về đến nhà, cởi giầy trực tiếp vào phòng tắm đem Cố Hoài Nam để xuống, mở vòi sen ra tắm, sau đó đem cô chống đỡ ở trên tường đón nước chảy vừa hôn cô vừa xé rách y phục của cô.
Cố Hoài Nam buộc thừa nhận nụ hôn của anh, tùy ý anh giở trò đối với mình, ngây ngô hỏi. "Ông xã, bây giờ là cấp cho em lễ vật sinh nhật sao?"
Diệp Tích còn chưa lên tiếng, một thanh kéo quần bên trong của cô. Cô đã trần trụi, trên người anh còn mặc y phục tập huấn vô cùng bẩn, Cố Hoài Nam dĩ nhiên không chịu, giúp anh cởi áo ra cùng áo sơ mi T, tay nhỏ bé vuốt phẳng trên người cường tráng của anh, từ từ đi xuống, mò tới vết sẹo tinh tế bên bụng anh, khẽ mở mắt ra ở phía sau nước nhìn. "Em còn nhớ vết sẹo này là thế nào tạo ra."
Diệp Tích còn chưa để ý lời của cô, hai ba cái cởi sạch quần, đưa tay đem nước mở lớn hơn nữa, thế cho nên tưới vào trên da cũng mang chút ít đau mơ hồ. Cố Hoài Nam bỗng nhiên say khướt quỳ gối trước người anh, tay vỗ về cái sẹo, hôn một chút, sau đó ánh mắt ướt nhẹp nhìn anh.
"Thật xin lỗi, Diệp Tích Thượng, em thề sau này cũng. . . . . . Không bao giờ ... sa ngã như vậy, không có tiền đồ như vậy, thật xin lỗi. . . . . . Diệp Tích Thượng, khi đó em hẳn nên nghe lời của anh, sống thật tốt, không vì bất luận kẻ nào, chỉ sống vì mình."
Nước nóng rơi xuống, rất nhanh dâng lên một mảnh sương khói xung quanh bọn họ. Cô không nhìn thấy mặt Diệp Tích Thượng, chỉ bị anh ôm đồm lên, mò lên một chân cô, đang lúc mò tới chân cô động tình, một thân xông vào.
Cố Hoài Nam bị động tác thô lỗ của anh làm cho đau nhưng khoái cảm gấp bội, ôm cổ của anh thở gấp, "Ông xã. . . . . . Em muốn lễ vật, muốn lễ vật cùng Tiểu Tây. . . . . . Không đồng dạng như vậy."
Diệp Tích Thượng không ngừng động phía dưới, hồi lâu mới mở miệng trở về cô một chữ.
"Được."
Diệp Tích Thượng sức lực sâu mà nặng, Cố Hoài Nam bị anh làm có chút đau liền đẩy anh mấy cái, đợi động tác trở nên nhẹ nhàng chậm chạp cô lại cảm thấy không đủ. Thân thể Cố Hoài Nam nhẹ, cơ hồ bị anh mang lấy rời khỏi mặt đất chống đỡ ở tường gạch xâm lược.
Nước nóng chảy từ đầu xuống, sau lưng lạnh, nhiệt trước người, phía dưới càng nóng. Cố Hoài Nam bị rượu cồn cùng tình dục hành hạ đầu óc choáng váng, mất đi năng lực suy tính, cũng không muốn suy tư, chỉ muốn đặt mình giao vào trên tay anh.
Tối nay cô trải qua nhiều chuyện, đầu tiên là Cố Minh Triết, Cố Hoài Tây, sau lại là Cảnh Thiên. Cô nửa hí mắt chịu đựng anh, vịn anh thật chặt. Không lo chuyện người khác như thế nào, giống như chỉ có người đàn ông trong cơ thể mới là ô dù cho cô, cây cỏ cứu mạng cô, cô dựa vào, thì ra mỗi lần bị an