Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2562 lượt.

chuyện của mình. Cho tới bây giờ tôi chưa từng có cảm giác anh ấy quan tâm đến tôi, cũng không cùng tôi đi xem phim, dạo phố, đi quán bar.”
“Sau đó, tôi chậm rãi nhận ra, Khuất Vân là một người rất kiêu ngạo, những thứ anh ấy dùng đều là tốt nhất. Nói cách khác, anh ấy chọn tôi không phải vì yêu tôi, chỉ vì tôi là người nổi bật nhất trong số những người anh ấy biết, không hơn.”
“Từ nhỏ đến giờ, bất kể tôi đi tới đâu đều là người được người khác vây quanh, chưa từng bị đối xử như vậy, vì vậy, tôi ngày càng hận Khuất Vân.”
“Đúng lúc đó, tôi gặp Cổ Thừa Viễn, anh ta là bạn học của Khuất Vân. Quen biết chưa bao lâu, anh ta bắt đầu âm thầm theo đuổi tôi. Phải thừa nhận, thủ đoạn của anh ta rất cao, có thể khiến bất kỳ người con gái nào dao động.”
“Có thể vì trả thù, có thể vì không kháng cự được sự mê hoặc, nói chung, tôi lên giường với Cổ Thừa Viễn, ngay trong ngày sinh nhật Khuất Vân.”
“Khuất Vân nhìn thấy tất cả, bề ngoài lạnh lùng của anh ấy cuối cùng cũng bị phá hủy, ngày hôm sau, anh đánh Cổ Thừa Viễn ngay trước mặt mọi người.”
“Nghe tin này, tôi rất hài lòng, tôi cho rằng, ít nhất điều này cũng chứng minh Khuất Vân có quan tâm đến tôi.”
“Nhưng tôi sai rồi, sự bất thường của Khuất Vân lúc đó, nguyên nhân lớn nhất là vì sự phản bội và lừa dối của Cổ Thừa Viễn… Không phải vì tôi, chưa bao giờ.”
“Lần đó, Khuất Vân tự động thôi học, rời khỏi trường quân đội, còn tôi, tiếp tục hẹn hò với Cổ Thừa Viễn.”
“Thế nhưng, khi thật sự hẹn hò, tôi mới phát hiện, Cổ Thừa Viễn cũng không phải người tôi muốn, Khuất Vân, ít nhất anh ấy còn chân thật, yêu hay không yêu, anh ấy sẽ không che giấu, mà rõ ràng làm cho người ta cảm nhận được. Còn Cổ Thừa Viễn, anh ta sẽ nhiệt tình ôm lấy cô, khiến cô có ảo giác anh ta rất yêu cô, nhưng khi thật sự mở trái tim anh ta ra, nơi đó, chỉ có băng tuyết.”
“Sau này, tôi quay lại tìm Khuất Vân hai, ba lần, nhưng anh ấy luôn từ chối tôi, rất kiên quyết. Tôi phát hiện anh ấy đang qua lại với cô, tôi rất tức giận, bởi vì đối với tôi mà nói, bị cô đánh bại là một chuyện không thể chấp nhận được. Vì vậy tôi dùng trăm phương nghìn kế tìm hiểu sự thật, tôi muốn nói cho mọi người biết Khuất Vân ở bên cô là có mục đích, cô vẫn không thắng được tôi.”
Thì ra là như vậy, xem ra, tất cả mọi người đều là những kẻ không chịu thua kém.
“Vưu Lâm thì sao, anh ấy thật sự yêu cô chứ?” Du Nhiên hỏi.
“Vưu Lâm…” Đường Ung Tử chậm rãi nhớ lại: “Từ trước tới giờ anh ấy đều ở bên tôi, khi tôi say rượu, anh ấy dìu tôi, khi tôi thất tình, anh ấy ở bên tôi, khi tôi không vui, anh ấy chọc tôi cười. Tôi biết tình cảm của anh ấy đối với tôi, nhưng tôi luôn nghĩ rằng anh ấy không xứng với tôi. Vì vậy, tôi vẫn chỉ duy trì mối quan hệ bạn bè với anh ấy. Tôi cho rằng anh ấy sẽ luôn ở bên cạnh tôi như vậy, thế nhưng… bỗng có một ngày, anh ấy cứ thế biến mất, không để lại cho tôi một lời, cứ thế biến mất.”
“Nếu đã có lòng đi tìm, muốn tìm thấy cũng không phải chuyện khó.” Du Nhiên nói: “Điểm then chốt là, cô có muốn ở bên anh ấy hay không?”
“Tôi… không biết.” Đường Ung Tử chậm rãi lắc đầu.
Du Nhiên nở một nụ cười tăm tối trong lòng, cuối cùng cũng có người biến thành kẻ ngu ngốc trong tình yêu rồi.
“Nhất định phải nghĩ cho nhanh, loại đàn ông có giá trị kinh tế như Vưu Lâm rất được hoan nghênh, không chừng vài ngày nữa sẽ gửi thiệp đến mời cô đi uống rượu đầy tháng của con anh ta cũng nên. Nếu không nửa đường cũng nhảy ra một cô nàng nào đó, đến lúc đó, cho dù cô có cởi hết quần áo đứng trước mặt người ta, người ta cũng hoàn toàn không có phản ứng.”
Có lẽ bị suy đoán của Du Nhiên hù dọa, Đường Ung Tử đứng lên, mím đôi môi đỏ mọng, gương mặt tinh xảo từ do dự chậm rãi biến thành kiên nghị.
Du Nhiên biết, đàn chị đã sống lại, lời Đường Ung Tử muốn nói chính là: đàn ông của chị đây, mặc xác nhà ngươi là cái gì ma quỷ xà thần, vương mẫu ngọc đế, ai cũng không được chạm vào.
Đường Ung Tử cầm túi xách lên, từ trên cao nhìn xuống Du Nhiên: “Có lòng nhắc nhở cô một câu, Khuất Vân cũng không phải người tốt, lần trước anh ta cố tình hẹn tôi tới trường hai người gặp mặt chính là để kích thích cô, tiện thể thử xem cô còn cảm giác với anh ta hay không.”
Du Nhiên nắm chặt tay, đã biết thằng nhãi này không có ý tốt gì mà.
“Dám dùng tôi làm bia đỡ đạn, tôi sẽ không dễ dàng để yên cho anh ta.” Đường Ung Tử thề.
Du Nhiên gật đầu như băm tỏi, vũ trụ nhỏ, bùng nổ đi, nổ chết bọn họ đi, đừng làm chính mình mất mặt.
Cầm túi xách lên, di chuyển đôi giày cao chín phân, Đường Ung Tử khí thế đi ra khỏi phòng bệnh.
Cô ta không quay đầu lại, giống như lẩm bẩm, nhưng âm lượng lại khiến Du Nhiên nghe rõ ràng: “Bị hai kẻ như thế thích, trước kia tôi ghen tỵ với cô, còn bây giờ… tôi cảm thấy cô thật đáng thương.”
Được lắm, cuối cùng cũng được người ta ghen tỵ rồi, Du Nhiên cố gắng coi những lời này là lời khen.
Đường Ung Tử nhất định không phải cái đèn cạn dầu, cái mà cô ta gọi là trả thù không khỏi khiến Du Nhiên vô cùng chờ mong.
Còn chưa lẩm nhẩm hết câu “một, hai, ba, bốn,


Pair of Vintage Old School Fru