Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2564 lượt.

năm, lên núi đánh con hổ”, Khuất Vân đã chủ động gọi điện tới.
Khi nhìn thấy thông báo là anh gọi tới, vùng lông mày của Du Nhiên nhíu lại, bởi vì theo ước định của bọn họ, trước khi Du Nhiên chủ động liên lạc, Khuất Vân không thể quấy rầy.
Nghe máy, Du Nhiên chủ động mở miệng: “Có chuyện gì gấp sao?”
“Chuyện gì mới tính là chuyện gấp?” Khuất Vân hỏi ngược lại.
“Khuất Vân, giờ tôi không có thời gian lằng nhằng với anh.” Du Nhiên day day thái dương.
Bên kia chỉ im lặng trong chốc lát, sau đó đột ngột nói một câu: “Tôi cho rằng, em đã hứa sẽ suy nghĩ về quan hệ giữa chúng ta.”
“Tôi đã hứa như vậy.” Du Nhiên nói.
“Ý em là, em ở bên cạnh Cổ Thừa Viễn suy nghĩ về quan hệ của chúng ta?” Giọng nói của Khuất Vân có chút trầm thấp kỳ lạ.
Du Nhiên cuối cùng cũng hiểu ra, có lẽ đây chính là sự trả thù của Đường Ung Tử.
“Những lời dưới đây của tôi đều là sự thật: hiện giờ anh ta đang hôn mê, về chuyện này, tôi phải chịu toàn bộ trách nhiệm, vì vậy, tôi phải chăm sóc anh ta, đó cũng là chuyện đương nhiên, không có gì không thích hợp.” Du Nhiên nói.
“Vậy tôi tới giúp em.” Khuất Vân đưa ra ý kiến.
“Không thể.” Du Nhiên kiên quyết từ chối.
Nếu bây giờ nhìn thấy Khuất Vân, nhất định những suy nghĩ về của mối quan hệ trong thời gian tới giữa hai người sẽ bị xáo trộn.
Hiện giờ, điều Du Nhiên cần nhất không phải giúp đỡ mà là yên tĩnh.
“Vì sao?” Khuất Vân hỏi.
Du Nhiên đang định trả lời lại thấy bác sĩ và y tá vội vàng đi vào phòng bệnh của Cổ Thừa Viễn.
Lẽ nào xảy ra chuyện gì không hay?
Du Nhiên căng thẳng trong lòng, hoảng loạn quay lại nói với cái điện thoại: “Khuất Vân, hiện giờ tôi phải chạy đi nhìn anh ta, có thời gian lại nói chi tiết với anh. Nhưng hứa với tôi, tuyệt đối không được đến đây, biết chưa?”
Nói xong, không đợi Khuất Vân trả lời, cô trực tiếp ngắt máy, chạy vào phòng bệnh, tim như muốn nhảy ra khỏi cổ.
Nếu Cổ Thừa Viễn có chuyện gì không may, vậy cô sẽ là người đầu tiên không thể yên lòng.
Một giây mở cửa phòng bệnh ra, Du Nhiên ngẩn người – không phải Cổ Thừa Viễn xảy ra chuyện, mà là đã tỉnh.
Anh ngồi trên giường, đang được bác sĩ kiểm tra.
Lúc này, thần kinh căng thẳng của Du Nhiên từ khi anh ta xảy ra chuyện tới nay mới buông xuống, Du Nhiên giống như người leo núi liên tục ba ngày ba đêm, ngồi “phịch” xuống sô pha đối diện giường bệnh, nhắm mắt lại, khôi phục sức lực đã mất.
Cổ Thừa Viễn vẫn nhìn cô, Du Nhiên biết, nhưng cô tạm thời không còn sức đâu để trốn tránh ánh mắt của anh ta nữa.
Trải qua một loạt kiểm tra, bác sĩ xác nhận Cổ Thừa Viễn không còn trở ngại nào, nhưng còn phải nằm viện vài ngày để quan sát.
Trước khi rời đi, bác sĩ còn cười nói: “Cuối cùng cậu cũng không có việc gì, cậu xem, bạn gái cậu chăm sóc cậu mệt lắm rồi kìa.”
Du Nhiên che mặt cắn răng: bác sĩ bây giờ, không chuyên tâm mà cứu người đi, còn học đòi bát quái nữa.
Quả nhiên, khi bác sĩ y tá đã đi hết, Cổ Thừa Viễn mỉm cười nhìn về phía Du Nhiên, ý tứ sâu xa nói một câu: “Bạn gái à?”
“Đó là bọn họ nhàn rỗi tự tưởng tượng ra.” Du Nhiên giải thích.
“Hoặc là, kẻ trong cuộc u mê thì sao?” Cổ Thừa Viễn thản nhiên nói.
Du Nhiên không nói gì, lời này quả thật có trình độ, suýt chút nữa cô đã không phản ứng lại được.
Du Nhiên thật lòng xin lỗi: “Chuyện lần này quả thật là tôi không đúng, bởi vì trước đây anh từng tới tìm tôi, đúng lúc này bố mẹ tôi lại bị người ta cố ý đụng xe bị thương, tôi tưởng anh làm, trong lúc kích động mới gây ra chuyện này.”
Tóc Cổ Thừa Viễn đã vài ngày không cắt, dài hơn một chút, che khuất một nửa gương mặt: “Du Nhiên, em biết không? Khi ở trong nước anh mới hiểu ra rằng thì ra em hận anh như thế.”
Du Nhiên gục đầu xuống, không biết phải trả lời thế nào, trái tim giống như bị siết chặt, không phải đau, mà là khó chịu.
“Khi đó, anh đã nghĩ, nếu anh chết đi, có phải em sẽ vui lòng hay không, nếu anh chết đi, có phải em sẽ tha thứ cho những lỗi lầm của anh hay không, nếu anh chết đi, có phải sẽ vĩnh viễn ở lại một vị trí trong lòng em hay không.” Đôi môi với đường cong hoàn mỹ của Cổ Thừa Viễn nhếch lên thành một nụ cười mỉm, một nửa dưới gương mặt rất rõ ràng dưới ánh sáng, nhưng nửa trên lại tối tăm mờ mịt: “Vì vậy, anh cứ để mình chìm xuống.”
“Tôi không có ý muốn anh chết!” Du Nhiên siết chặt nắm tay.
“Là nên chết, từ lâu, nên chết.” Cổ Thừa Viễn khẽ ngửa đầu ra sau, lộ ra gương mặt cương nghị, tuấn tú: “Căn bản, anh chưa từng được chào đón. Mẹ ruột của anh, vì tiền mới sinh ra anh, bố anh, vì mục đích nối dõi tông đường mới thừa nhận anh, mẹ nuôi, người duy nhất thích anh, thương yêu anh từ nhỏ, lại rời khỏi anh trong khi anh cần bà nhất. Rất nhiều lần, anh đã nghĩ, hoàn toàn không có ai chào đón anh, vì sao anh lại tới thế giới này? Rất nhiều lần, khi bị bố đánh đến mức hấp hối, anh đều đã nghĩ, cứ thế chết đi thôi, như vậy, đối với mọi người đều là một sự giải thoát, nhưng kỳ quái là, lần nào vẫn còn một hơi thở cuối cùng, kéo dài hơi tàn, tiếp tục mục nát.”
“Đừng nghĩ như vậy, anh nên quý trọng