Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2572 lượt.
y sau, Cổ Thừa Viễn đã có thể xuống đất đi vài bước.
Rất nhiều lúc, Cổ Thừa Viễn nhìn Du Nhiên, muốn nói lại thôi.
Du Nhiên biết, anh ta muốn hỏi tình trạng của Cổ Chí.
Cổ Chí lớn tuổi, khôi phục chậm hơn anh ta, nhưng hôm trước đã có thể ngồi dậy, mở miệng nói chuyện.
Nhưng, Du Nhiên cũng biết, từ sau khi tỉnh dậy, cho tới giờ Cổ Chí vẫn không nhắc tới tên của Cổ Thừa Viễn.
Chưa từng.
Du Nhiên không đành lòng để Cổ Thừa Viễn tiếp tục ngóng đợi như thế, vì vậy, cô chủ động tới phòng bệnh của Cổ Chí.
Khi cô tới, Cổ Chí đang nhàn nhã nằm trên giường, xem ti vi.
“Ông không quan tâm tới tình trạng của anh ấy sao?” Du Nhiên cảm thấy tức giận với thái độ dửng dưng của ông ta.
Cổ Chí cầm lấy điều khiển từ xa, chuyển kênh, không thèm liếc nhìn Du Nhiên một cái, chỉ dùng giọng nói thờ ơ nhất thế gian để nói: “Nó chết rồi à?”
“Sao có thể?!” Du Nhiên nhíu mày.
“Nếu chưa chết thì có gì phải hỏi?” Vẻ mặt Cổ Chí không có cảm xúc gì, cùng với vẻ hối hận chân thành trước đó Du Nhiên nhìn thấy là hai người hoàn toàn khác nhau.
“Là anh ấy cứu ông! Lẽ nào ông không muốn thăm anh ấy lấy một lần sao?” Du Nhiên bỗng nhớ lại sự lo lắng trong ánh mắt mẹ cô khi nghe cô kể về chuyện này, trong nháy mắt, cô cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như cô đã nghĩ.
“Tôi đã cho nó sinh mênh, giờ nó nên trả lại cho tôi.” Giọng nói Cổ Chí không phải sự trầm thấp khi bị bệnh nặng, mà là sự cứng rắn, vô tình như sắt thép.
Du Nhiên kích động tiến lên trước một bước: “Nhưng hôm đó rõ ràng ông đã ra vẻ sám hối trước mặt tôi, ông…”
“Nếu tôi không nói thế, sao có thể lừa được nó hiến gan cho tôi?” Lời nói của Cổ Chí khiến toàn thân Du Nhiên lạnh run.
“Sao ông có thể làm vậy?!” Du Nhiên bỗng cảm thấy mắt hoa lên, giống như thế giới vốn thanh bình đột nhiên bị màu đen từ bên ngoài xâm nhập, bóp chặt.
“Khi cô muốn sống, cô có thể làm một số chuyện, nói một số lời trái lương tâm, tỏ vẻ yếu đuối một chút, có gì ghê gớm đâu?” Hôm nay thời tiết thật đẹp, bầu trời trong vắt, không một gợn mây, ánh mặt trời thỏa sức chiếu vào phòng bệnh, nhưng dù có sáng đến thế nào chăng nữa cũng không khiến những đường cong cứng rắn trên gương mặt Cổ Chí mềm mại hơn được.
Gương mặt ông ta thon gầy, giống như một con dao lạnh lùng, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ làm trái tim người ta bị cắt một cái.
“Ông không phải người!!!” Du Nhiên mạnh mẽ lên án: “Sao ông có thể tổn thương anh ấy như thế?!”
Cổ họng Cổ Chí giống như làm từ băng, mỗi một chữ thoát ra đều như băng tuyết: “Nếu đây là làm tổn thương nó, cô cũng là đồng lõa… Nếu cô không khuyên nó, nó sẽ cứu tôi sao?”
Những lời này giống như một chậu nước đá giữa trời đông, dội xuống Du Nhiên từ đỉnh đầu tới gót chân, khiến cô lạnh đến mức hàm răng va vào nhau lập cập.
Đúng vậy, cô là đồng lõa, là cô ngu ngốc đã khuyên Cổ Thừa Viễn tha thứ, đã khuyên Cổ Thừa Viễn hiến gan, đã khuyên Cổ Thừa Viễn chịu tổn thương một lần nữa.
Du Nhiên nghe thấy được tiếng vang từ chính hàm răng của mình, ngoài ra, còn có tiếng động từ cửa truyền đến – tiếng nắm tay, bị người ta siết rất chặt, rất chặt, chặt như muốn bóp nát chính nó.
Du Nhiên quay đầu, nhìn thấy Cổ Thừa Viễn đứng bên cửa.
Không có kích động hay bất cứ cảm xúc nào khác, vẻ mặt anh ta rất bình tĩnh, giống như vực sâu không đáy, giống như nước trong giếng cổ, nơi ánh mặt trời không cách nào chiếu tới được, hoàn toàn không có một gợn sóng.
Thế nhưng, sắc mặt anh ta tái nhợt, giống như máu toàn thân đều dồn hết về lòng bàn chân.
Du Nhiên đứng sững tại chỗ, hoàn toàn mất đi khả năng tư duy, cô không biết phải làm thế nào mới có thể giảm sự tổn thương của Cổ Thừa Viễn tới mức thấp nhất.
Có lẽ, làm thế nào cũng là vô dụng.
Thời gian bất lực của Du Nhiên cũng không kéo dài lâu – Cổ Thừa Viễn xoay người, dùng sự bình tĩnh đặc biệt của anh ta, rời đi.
Du Nhiên vội vàng cất bước, đuổi theo anh ta.
Nhưng cô không dám tới gần, bởi vì cô không biết nên làm gì, nên nói gì với anh ta.
Vì vậy, cô chỉ có thể đi theo anh ta từng bước.
Trên hành lang, hai người, một trước một sau, người ngoài nhìn vào không cảm thấy gì kỳ lạ, nhưng trái tim Du Nhiên lại đau đớn như chìm trong lò lửa.
Sau khi về đến phòng bệnh, Cổ Thừa Viễn đi thẳng vào toilet, khóa trái cửa lại, lập tức, bên trong truyền ra tiếng nước chảy che lấp tất cả âm thanh.
Du Nhiên đứng sát cạnh cửa toilet, không biết làm gì.
Cô nghĩ, cô nên để Cổ Thừa Viễn yên tĩnh một mình, vì vậy, cô cố gắng đè xuống ý định gõ cửa, chỉ thấp thỏm, hoảng sợ chờ đợi.
Thời gian từng phút trôi qua, mỗi một giây đều như chiếc kim châm bén nhọn đâm vào tim Du Nhiên.
Bên trong, ngoại trừ tiếng nước, không còn chút động tĩnh nào.
Sự im lặng khiến người ta bất an.
Sau nửa giờ khó kìm nén nhất, Du Nhiên không còn chút kiên nhẫn nào nữa, trái tim cô đã phồng lên đến mức đè vào khí quản, khiến cô không hít thở nổi.
Vì vậy, cô định gõ cửa.
Nhưng gần như đồng thời với lúc cô giơ tay lên, cửa toilet mở ra, Cổ Thừa Viễn lần nữa xuất hiện trong tầm nhìn