Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2571 lượt.
của cô.
“Anh…”
Du Nhiên vừa gọi một tiếng, Cổ Thừa Viễn lập tức vươn tay, ôm chặt lấy cô.
Lúc này, anh ta dùng rất nhiều sức, tràn ngập tuyệt vọng.
Lúc này, Du Nhiên không có lý do gì, không có tư cách gì, cũng không có dũng khí để đẩy anh ta ra.
Du Nhiên vươn tay, ôm lấy Cổ Thừa Viễn.
Trong giờ khắc toàn bộ thế giới này đều vứt bỏ anh ta, Du Nhiên không thể cũng buông tay.
Tuyệt đối không thể.
Cùng lúc với ý nghĩ này nảy ra trong đầu, khóe mắt Du Nhiên liếc thấy một tia sáng quen thuộc.
Một tia sáng lạnh lạnh, tia sáng phản chiếu từ đôi mắt kính cũng lạnh lạnh như thế.
Du Nhiên vừa duy trì tư thế bị Cổ Thừa Viễn ôm và ôm lấy Cổ Thừa Viễn, vừa quay đầu lại.
Quả nhiên, Khuất Vân đứng ở cửa, một đôi mắt sáng tối khó dò.
Tôi ị vào! Du Nhiên thấp giọng chửi một tiếng, lẽ nào gần đây lưu hành kiểu xuất hiện ngay thời khắc mấu chốt sao?!
Du Nhiên cảm thấy bản thân lúc này đang ở trong Địa Ngục.
Phía trước đang ôm chặt cô là một cái tội mà cô nên chịu, phía sau đang nhìn chằm chằm cô là một cái tội mà cô đã tạo.
Ánh mắt phía sau là băng, đang không ngừng đâm thủng lưng cô, cái ôm phía trước là lửa, đang không ngừng hòa tan một ít mỡ vốn cằn cỗi trước ngực của cô.
Thật sự là băng hỏa lưỡng trọng thiên.
Sau khi tiếp nhận loại dày vò này một phút, cuối cùng Du Nhiên không chịu nổi nữa, quyết định ít nhất phải giải quyết xong một người.
Vì vậy, cô quay đầu lần nữa, liếc mắt về phía Khuất Vân ý bảo anh ra ngoài chờ cô.
Khuất Vân lặng lẽ liếc cô một cái, đợi Du Nhiên hứng đủ hàn khí rồi mới làm theo ý cô.
Chờ anh ra khỏi cửa, Du Nhiên cố gắng nhẹ nhàng đẩy Cổ Thừa Viễn ra, nói: “Anh, em ra ngoài một chút đã.”
Khi cô đang xoay người, Cổ Thừa Viễn giữ tay cô lại.
Ánh mắt anh ta là một mảng rêu xanh âm u lạnh lẽo.
“Trong lòng em, cậu ta vẫn quan trọng hơn, phải không?”
Cổ Thừa Viễn đã hỏi một cậu như vậy.
Anh ta đã nhìn thấy Khuất Vân.
Sợ Khuất Vân ở ngoài chờ lâu mất kiên nhẫn lại xảy ra chuyện gì đó, Du Nhiên đành nói: “Em sẽ quay lại.”
Ngữ điệu, ngay cả chính cô cũng cảm thấy qua loa.
Sau đó, cô buông tay anh ta ra, ra khỏi phòng bệnh.
Trên hành lang, Du Nhiên nhìn thấy Khuất Vân, cô do dự một chút rồi bất chấp tiến lên, hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Khuất Vân không trả lời, mà hỏi lại một câu khiến Du Nhiên bất ngờ, không kịp đề phòng: “Tôi nghe được một tin – em và Cổ Thừa Viễn, không có quan hệ huyết thống, phải không?”
Du Nhiên cũng không ngờ anh vừa mở miệng đã hỏi chuyện này, chỉ khẽ nhếch môi, không biết trả lời thế nào.
“Phải không?” Khuất Vân hỏi tới.
Du Nhiên cố gắng ra vẻ tự nhiên, đáp: “Đúng vậy.”
“Vậy, cái ôm vừa rồi là thế nào?” Khuất Vân tiếp tục hỏi.
“Chính là, tứ chi ở cùng một chỗ.” Du Nhiên nói.
“Tôi biết.” Tia sáng trên kính của Khuất Vân lại lạnh hơn.
Du Nhiên: “Biết rồi còn hỏi làm gì?”
Khuất Vân: “…”
“Nếu tôi nhớ không nhầm, trước đây hai người đã từng qua lại.” Khuất Vân nói.
“Đó là chuyện rất lâu trước đây.” Du Nhiên không rõ trọng tâm nằm ở đâu.
“Nhưng chuyện này thật sự tồn tại.” Khuất Vân nói ra trọng tâm.
“Anh muốn nói gì?” Du Nhiên hỏi.
“Em và cậu ta, nên tránh mặt, không phải sao?” Khuất Vân nói.
“Anh đang dạy bảo tôi sao?” Du Nhiên nhíu mày: “Còn nữa, vì sao lại im lặng chạy tới đây, tôi nhớ anh đã hứa sẽ cho tôi thời gian suy nghĩ cẩn thận.”
“Nếu thời gian em gọi là suy nghĩ cẩn thận có nghĩa là ở cùng với Cổ Thừa Viễn, vậy lời hứa này, tôi rút lại.” Ngữ khí của Khuất Vân cũng không vui.
“Anh ta phải phẫu thuật, tôi nghe lời mẹ tới chăm sóc anh ta, chuyện này có gì sai?” Du Nhiên cố gắng để biểu hiện của mình thêm vẻ cây ngay không sợ chết đứng.
“Đường Ung Tử nói với tôi một chuyện.” Một câu nói của Khuất Vân chứa rất nhiều hàm nghĩa.
Thì ra đây mới là sự trả thù của Đường Ung Tử, Du Nhiên cũng không hiểu rốt cuộc cô ta trả thù Khuất Vân hay trả thù mình nữa.
Từ khi Đường Ung Tử tới chỗ Vưu Lâm, nhất định biết được không ít chuyện về cô và Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên cũng không rõ rốt cuộc Khuất Vân đã biết được bao nhiêu.
Biện pháp duy nhất chính là nói lảng sang chuyện khác.
“Đường Ung Tử, thì ra hai người vẫn còn liên lạc.” Du Nhiên liếc mắt nhìn anh một cái.
“Em cho rằng chiêu này dùng được à?” Khuất Vân rất lớn, rất mạnh, thỉnh thoảng còn rất gian trá liếc mắt đã nhìn ra ý định của cô.
“Nếu anh không tin tôi, có thể bỏ cuộc, đi tìm người khác tốt hơn.” Sau khi nói ra những lời này, Du Nhiên bỗng cảm thấy rất hả giận.
Hai người rất gần nhau, xuyên qua đôi mắt kính, Du Nhiên nhìn thấy đôi mắt Khuất Vân.
Nơi đó, một chút tức giận bắt đầu trào lên, nhưng khi tới gần sát phía ngoài đôi mắt, lại từ từ hóa thành một loại bất đắc dĩ: “Nếu có thể khống chế, tôi đã làm như vậy từ lâu.”
Câu trả lời như vậy khiến Du Nhiên không cách nào đánh trả.
Nhưng cô xác định, hiện tại, không phải lúc để tiếp tục dây dưa với Khuất Vân.
Thứ nhất, tâm trạng Cổ Thừa Viễn không ổn định, là lúc cần người làm bạn.
Thứ hai… Đối mặt với một Khuất