Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2565 lượt.

Viễn quá mức rõ ràng, đáng sợ, da thịt bị thương như vậy, vết thương trong lòng phải dùng ngôn từ naò để biểu đạt?
Đối với anh ta mà nói, Cổ Chí hoàn toàn là một ác quỷ.
Trớ trêu là sinh mệnh của anh ta lại do chính ác quỷ đó ban cho, nếu Cổ Thừa Viễn từ chối, như vậy, Cổ Chí chỉ còn con đường chết.
Du Nhiên muốn đặt mình vào Cổ Thừa Viễn để suy nghĩ, nhưng khi cô làm như vậy lại cảm thấy rùng mình.
Cô không cách nào thừa nhận tất cả những chuyện Cổ Thừa Viễn đã trải qua.
“Nghĩ lại, đã rất nhiều năm rồi anh chưa gặp ông ta, từ khi bắt đầu tự lập, anh dọn ra ngoài, cũng không trở lại nữa, không liếc mắt nhìn ông ta lấy một lần nữa.”
Cổ Thừa Viễn ngẩng đầu lên, cái bóng của giàn cây lay động trên gương mặt sắc nét của anh ta, giống như những sợi dây ký ức.
“Anh hận ông ta, trước đây, mỗi một buổi tối, anh đều nguyền rủa ông ta mau chết đi, cũng phải là cái chết thảm hại, đau đớn nhất thế này. Bây giờ, ông ta sẽ chết, anh nên vui vẻ, đúng vậy, anh nên vui vẻ…”
Thế nhưng giọng nói của anh ta thật lặng lẽ, hoàn toàn không có cảm xúc nào như anh ta nói.
Tuy đã nói sẽ hiểu cho bất cứ quyết định nào của Cổ Thừa Viễn, nhưng ông bác này mỗi ngày đều gọi điện báo cho anh ta biết bệnh tình của Cổ Chí.
Mỗi ngày một nặng.
Cổ Thừa Viễn không nói một câu, nhưng Du Nhiên nhìn ra được, thời gian thất thần của anh ta tăng lên nhiều.
Mỗi lần bước vào cửa, cô đều nhìn thấy anh ta đang ngồi trước cửa sổ, nhìn ra một nơi nào đó bên ngoài, phải thật lâu sau mới phát hiện ra cô đã đến.
Cuối cùng có một ngày, sau khi nhận được cuộc điện thoại quen thuộc kia, Cổ Thừa Viễn còn trầm lặng hơn lúc trước.
Cổ Chí đã tới thời khắc nguy hiểm nhất.
“Anh có thể cùng em đi thăm ông ta không?” Du Nhiên hỏi.
Cô nhìn được sự do dự trong mắt Cổ Thừa Viễn, cô giúp anh ta hỏi ra những lời này.
Cổ Thừa Viễn nhận sự quan tâm này của cô, hai người cùng nhau tới bệnh viện Cổ Chí đang nằm.
Đây là lần đầu tiên Du Nhiên gặp Cổ Chí, từ những đường nét trên gương mặt, ông ta và Cổ Thừa Viễn rất giống nhau, khi còn trẻ có lẽ cũng rất tuấn tú, lãng tử.
Nhưng vì uống quá nhiều rượu và lúc này đang bệnh nặng nên ông ta nằm trên giường, gầy như bộ xương khô, sắc mặt u ám, toàn thân cắm đầy ống truyền dịch, phải rất chăm chú mới nhìn ra được dấu hiệu ông ta còn sống.
Bất luận ông ta đã làm chuyện gì, lúc này, ông ta chỉ là một bệnh nhân ngay cả thở cũng khó khăn.
Giống như có một cảm giác nào đó, Cổ Chí đã hôn mê một đêm bỗng nhiên giật giật mí mắt.
Đôi mắt ông ta đã trở nên đục đục, nhưng trong một giây nhìn thấy Cổ Thừa Viễn, chúng vẫn phát sáng.
Cổ Chí vươn bàn tay cắm đầy kim truyền dịch về phía Cổ Thừa Viễn, miệng thì thào gọi tên anh ta: “Thừa Viễn… Con trai…”
Du Nhiên nghe được tiếng khớp xương “cạch cạch” vang lên, phát ra từ trên người Cổ Thừa Viễn – nắm tay anh ta đang siết chặt, lưng anh ta cứng nhắc, thân thể anh ta khẽ run run.
Cử động kia khiến xương cốt toàn thân anh ta rung động.
Giống như nhìn thấy một thứ gì đó không thể tiếp nhận, Cổ Thừa Viễn xoay người, lảo đảo xông ra ngoài.
Du Nhiên định đuổi theo, nhưng Cổ Chí bỗng xuất hiện dấu hiệu khó thở, cô đành phải tạm thời bỏ qua Cổ Thừa Viễn, quay đầu gọi bác sĩ tới.
Trải qua một phen cấp cứu, Cổ Chí tạm thời không còn gì đáng ngại.
Bác sĩ nói cho Du Nhiên biết, tình huống của Cổ Chí đã vô cùng nguy hiểm, nếu không tìm được gan, tiến hành ghép gan sớm nhất, nhất định ông ta không qua nổi.
Từ đáy lòng, Du Nhiên có một cám giác sợ hãi và bài xích đối với Cổ Chí, không muốn ở cùng với ông ta trong một căn phòng, đang lúc cô muốn ra ngoài tìm Cổ Thừa Viễn thì Cổ Chí gọi cô lại.
“Cô, chính là đứa bé kia đúng không, con gái của Bạch Linh và Lý Minh Vũ.”
Giọng nói của Cổ Chí rất suy yếu, Du Nhiên đành phải tới gần, tựa bên giường bệnh.
Cổ Chí khẽ nhếch đôi mắt lên đánh giá cô, môt lúc sau mới nói: “Gương mặt của cô rất giống Bạch Linh.”
Du Nhiên không biết đáp lại thế nào đành chọn lắng nghe.
“Tôi rất yêu mẹ cô, đáng tiếc, trái tim cô ấy chưa bao giờ ở lại bên tôi.” Đôi mắt vẩn đục của Cổ Chí tràn đầy hồi ức: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, cô ấy mặc một chiếc váy liền, da trắng như tuyết, rất thanh thoát, lúc đó tôi đã nghĩ, tôi nhất định phải lấy cô gái này.”
“Tôi được như mong muốn, nhưng sau khi gả cho tôi, cô ấy dường như không vui, rất ít cười, nhiều khi, thậm chí cô ấy còn sợ tôi.”
“Kết hôn mấy năm, chúng tôi vẫn không có con, sau khi Bạch Linh đi bệnh viện kiểm tra, lấy ra giấy chứng minh mình không thể có con, bố mẹ tôi lúc đó yêu cầu chúng tôi ly hôn, nhưng tôi không chịu, tôi nghĩ, ai cũng có thể giúp tôi sinh con, nhưng Bạch Linh thì chỉ có một.”
“Tôi dùng một số tiền lớn tìm một người phụ nữ, sinh ra Thừa Viễn, còn Bạch Linh cũng coi thằng bé như con ruột, tôi cho rằng, mọi chuyện đã được giải quyết.”
“Thế nhưng sau đó, Bạch Linh gặp bố cô, cô ấy hạ quyết tâm, dùng trăm phương nghìn kế ly hôn với tôi.”
“Tôi không cách nào thừa nhận sự phản bội như vậy, tôi không chấp nhận


XtGem Forum catalog