Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2569 lượt.
ào tường, hít vào mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, chậm rãi tưởng tượng Cổ Thừa Viễn khi còn bé sẽ thế nào.
Giống như tất cả những đứa trẻ khác, đều có đôi mắt trong sáng, thuần khiết, đều có một trái tim không chút bụi bẩn.
Thế nhưng, tất cả những tổn thương khủng khiếp đó đã dần dần dập tắt ánh sáng trong trái tim anh ta, để lại trong nó những vết thương xấu xí như vết roi quất.
Đang suy nghĩ, Bạch Linh đột nhiên hỏi: “Du Nhiên, đối với Thừa Viễn, rốt cuộc con có tình cảm thế nào?”
Du Nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của mẹ, đôi má cô nhất thời ửng đỏ: “Mẹ, sao mẹ lại hỏi chuyện này?”
“Mẹ biết nói vậy rất kỳ lạ, thật ra, ngay từ khi hai con còn bé, mẹ và bố con đã thương lượng có nên nói cho các con biết chuyện các con không có quan hệ huyết thống hay không. Con biết không? Ý của bố con là hy vọng các con có thể là một đôi thanh mai trúc mã, vô tư lớn lên bên nhau, hy vọng các con kết hôn, hy vọng Thừa Viễn có thể vĩnh viễn chăm sóc con. Nhưng mẹ đã khăng khăng giấu diếm, bởi vì…” Bạch Linh hạ tầm mắt: “Mẹ không thật sự hy vọng lại có dính dáng gì tới nhà họ Cổ.”
Du Nhiên cúi đầu, nhìn đôi giày vải của mình, trên đó có dính chút bụi.
“Nhưng mẹ không ngờ rằng, hai con vẫn…” Bạch Linh cố gắng lựa chọn từ ngữ: “Thật ra, như vậy cũng tốt. Du Nhiên, mẹ nhìn ra được Thừa Viễn rất thích con, nếu con cũng bằng lòng, mẹ và bố con rất vui nếu hai con ở bên nhau.”
“Mẹ…” Du Nhiên cắn môi, lắc đầu.
“Đương nhiên, chuyện này phải xem ý của con.” Bạch Linh nhìn về phía phòng phẫu thuật, cái đèn đỏ vẫn phát sáng: “Thế nhưng, Du Nhiên à, nếu Thừa Viễn ở bên con, thằng bé sẽ rất vui vẻ.”
Du Nhiên không trả lời, chỉ nhìn giày của mình, trong lòng cũng hỗn loạn, quấn quýt như đám dây giày kia.
Bởi vì thời gian phẫu thuật khá dài nên Bạch Linh về nhà mang cơm đến cho Du Nhiên, một mình Du Nhiên ngồi trên dãy ghế bên ngoài phòng phẫu thuật.
Thật ra, sâu trong tim, trải qua liên tiếp những chuyện mấy ngày nay, Du Nhiên đã không còn hận Cổ Thừa Viễn như trước nữa.
Những tổn thương anh ta từng chịu khiến cô tha thứ cho anh ta.
Thế nhưng, tha thứ là một chuyện, ở bên anh ta lại là một chuyện khác.
Giống như Du Nhiên từng nói với chính mình, thời gian không thể quay trở lại.
Cô đã bước qua Khuất Vân, đã bước qua Tiểu Tân, cô đã cách nơi đó rất xa rồi.
Cô của hiện tại nên suy nghĩ về mối quan hệ giữa cô và Khuất Vân.
Nghĩ vậy, Du Nhiên cúi đầu nhìn danh bạ trong di động của mình, ở đó có một dãy số, không có tên, chỉ có số.
Đó là số của Khuất Vân.
Giống như rất xa lạ, nhưng Du Nhiên lại khắc ghi nó trong đầu.
Không có gì phải cố gắng, chỉ mỗi ngày đều nhìn vài lần, lâu dần, nó cứ hiện lên trước mắt.
Giống như chủ nhân của nó, Du Nhiên muốn quên, nhưng cô phát hiện ra, rất nhiều thứ đã chôn sâu vào tim, cho dù có dùng một con dao sắc bén nhất cũng không cắt bỏ được.
Đã rất nhiều lần, cô từng chữ, từng chữ nói với Khuất Vân, nói mình không còn yêu anh, nói mình sẽ sống một cuộc sống mới, nói mình sẽ không quay đầu lại.
Nhưng những lời này, dưới sự tiến công của anh, đã chậm rãi dao động.
Nghe xong câu chuyện của ba đương sự năm đó, cuối cùng Du Nhiên đã hiểu rõ chuyện đã xảy ra, vốn nghĩ rằng vì Đường Ung Tử Khuất Vân mới chọn cách trả thù, nhưng giờ nhìn lại xem ra cũng không phải như vậy.
Tuy Du Nhiên đã chịu tổn thương, nhưng có một số loại động cơ vẫn khiến người ta dễ tiếp thu hơn.
Trong khoảng thời gian này, Khuất Vân cũng làm rất nhiều chuyện mà Du Nhiên từng cho rằng cả đời này anh cũng không thể làm.
Anh vì cô mà bị thương, anh vì cô mà quỳ một gối, anh vì cô mà không để ý đến chuyện loét dạ dày, giúp cô chắn rượu.
Khuất Vân là một người lạnh lùng, không hay để lộ cảm xúc, để anh làm được những việc như vậy, Du Nhiên cho rằng, trong lòng anh, ít nhất cô cũng quan trọng.
Mấy ngày trước, Du Nhiên đã kể lại tất cả những chuyện này cho gái Diệp.
Lúc đó, gái Diệp cảm động đến mức nước mắt nước mũi đầm đìa, khóc chán lại mắng Du Nhiên cố chấp, suy nghĩ lung tung, khuyên cô mau làm hòa với Khuất Vân.
Có lẽ, từ bên ngoài nhìn vào, Khuất Vân tuy đã tổn thương cô, nhưng anh đã biết lỗi, đã ăn năn, đã dùng toàn bộ sức lực để cứu vãn, nếu đã vậy, cô không nên tự làm khó mình, nên quý trọng người trước mắt, nên ở bên Khuất Vân một lần nữa.
Chỉ là, suy nghĩ của người trong cuộc lại không giống vậy.
Du Nhiên không qua được chính suy nghĩ của mình.
Vẫn không cách nào phóng khoáng như vậy, thoải mái như vậy.
Dù sao, cô đã yêu sâu nặng như vậy, bị thương sâu nặng như vậy.
Cô vẫn tiếp tục suy nghĩ, rốt cuộc cô và Khuất Vân phải đi bước tiếp theo thế nào?
Du Nhiên thở dài, đút điện thoại vào trong túi.
Cuộc phẫu thuật thành công, không xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn, chỉ là Cổ Thừa Viễn gầy đi nhiều, sức khỏe bị ảnh hưởng.
Mỗi ngày Bạch Linh đều đun những loại canh dưỡng thương bồi bổ, Du Nhiên chịu trách nhiệm đưa tới trước mặt Cổ Thừa Viễn, tự tay đút cho anh ta uống.
May mà thân thể vốn tốt, một vài ngà