Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2567 lượt.
được chuyện vì không yêu tôi nên cô ấy mới rời khỏi tôi. Vì vậy, tôi trút tất cả tội lỗi lên người Thừa Viễn. Tôi cho rằng, vì thằng bé nên Bạch Linh mới nhớ tới chuyện tôi không chung thủy với cô ấy, mới nghĩ tới chuyện rời khỏi tôi.”
“Tôi vốn rất nghiêm khắc với Thừa Viễn, sau khi Bạch Linh bỏ đi, tính cách tôi càng thay đổi, gây ra rất nhiều chuyện làm tổn thương đến Thừa Viễn… Những chuyện này, không nói gì đến một người cha, ngay cả một người dưng cũng không thể gây ra.”
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Cổ Chí vô cùng đau khổ, khóe mắt ông ta chảy xuống một giọt nước mắt.
“Tôi có lỗi với Thừa Viễn, giờ tôi bị loại bệnh này là ông Trời trừng phạt tôi, tôi tình nguyện chấp nhận, tôi không nên hy vọng Thừa Viễn cứu tôi, tôi không có tư cách làm vậy, cũng không xứng để làm vậy. Nguyện vọng duy nhất của tôi là có thể trước khi chết nhìn thấy thằng bé một lần… Tôi chỉ muốn nhìn thằng bé một chút, đứa con trai duy nhất của tôi.”
Thân thể Cổ Chí đã vô cùng suy yếu, đối với ông ta, nói nhiều như vậy đã là quá sức rồi, không lâu sau, ông ta lại nặng nề ngủ.
Du Nhiên ra khỏi phòng bệnh, hỏi thăm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được Cổ Thừa Viễn trên sân thượng.
Anh ta đang hút thuốc, khói trắng luẩn quẩn vờn quanh gương mặt anh ta.
Du Nhiên đi tới phía sau anh ta, không biết phải mở miệng thế nào, đành lẳng lặng đứng đó.
Qua thật lâu, Cổ Thừa Viễn mới hỏi: “Ông ta thế nào rồi?”
Lúc này Du Nhiên mới kể lại toàn bộ những điều Cổ Chí vừa nói trong phòng bệnh.
Trong khi nghe, Cổ Thừa Viễn không lên tiếng, tiếp tục hút thuốc.
Một cơn gió thổi tới, khiến khói thuốc bay vào mũi và miệng Du Nhiên, cô không nhịn được bắt đầu ho khan.
Thấy vậy, Cổ Thừa Viễn lập tức dập tắt thuốc lá, xoay người, vỗ nhẹ lên lưng Du Nhiên.
Sau khi vỗ vỗ, tay anh ta bỗng nhiên khẽ động, chớp mắt đã ôm Du Nhiên vào lòng.
Du Nhiên muốn giãy dụa theo phản xạ, nhưng một câu nói của Cổ Thừa Viễn khiến cô bỏ qua cho ý định này: “Du Nhiên, anh mệt muốn chết, để anh dựa vào một lát, được không?”
Giọng nói của anh ta mang theo một cảm giác cầu xin bất lực, khàn khàn trầm thấp, thấm qua da, truyền vào tận xương tủy, bất cứ ai cũng không thể từ chối.
Du Nhiên để mặc anh ta tựa đầu trên người mình.
“Sau khi đã tổn thương em, anh mới biết được mình thật sự muốn gì từ em – điều anh muốn chính là khi em kéo cánh tay anh, cố ý cau mày làm nũng; điều anh muốn chính là em dựa vào vai anh, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời; điều anh muốn chính là em không hề cảnh giác ngủ trên người anh, cho dù đang ngủ vẫn nắm chặt lấy áo anh, giống như chỉ cần có anh là có được toàn bộ thế giới.”
“Thế nhưng một Du Nhiên như vậy không bao giờ quay trở về nữa. Em bị anh đâm mạnh một dao, từ đó về sau, ánh mắt em nhìn anh tràn ngập đề phòng và trốn tránh.”
“Anh bắt đầu quấn lấy em, anh uy hiếp em, anh ép bức em, đều để có được em lần nữa, anh tự cao tự đại cho rằng, em sẽ tha thứ cho những tổn thương anh từng mang đến cho em, cuối cùng em sẽ trở về.”
“Thế nhưng, ngày hôm nay, khi nhìn thấy bộ dáng đó của ông ta, khi anh nhớ tới những thương tổn ông ta đã gây ra cho anh, anh mới hiểu được cảm nhận của em, mới hiểu được sự chối từ của em đối với anh – tha thứ, không phải một chuyện dễ dàng.”
Cổ Thừa Viễn dựa vào càng ngày càng nặng, giống như anh ta không thể chịu nổi bất cứ điều gì nữa.
“Du Nhiên, nói cho anh biết, rốt cuộc anh nên làm gì bây giờ?”
Đám mây bị xé rách, trải qua thời gian tự sửa chữa lại hợp với nhau, nổi bật trên nền trời xanh biếc, như chốn thiên đường, càng tươi đẹp.
“Anh, cứu ông ta đi, ông ta đã biết sai rồi, cho hai bố con anh một cơ hội, mở ra nút thắt trong lòng anh, sống một cuộc sống mới.”
Du Nhiên nói.
Cổ Thừa Viễn đồng ý.
Trải qua một loạt kiểm tra, trong thời gian ngắn nhất bệnh viện đã sắp xếp cuộc phẫu thuật cho bọn họ.
Ngày phẫu thuật, Du Nhiên đi cùng Cổ Thừa Viễn.
Trước khi bị đẩy vào phòng phẫu thuật, Cổ Thừa Viễn cầm tay Du Nhiên, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cô.
“Có lẽ, anh sẽ một lần nữa có bố.” Anh ta nói.
Du Nhiên nặng nề gật đầu, giống như một lời hứa hẹn.
Thời gian phẫu thuật rất dài, Du Nhiên luôn ngồi bên ngoài chờ đợi, cho tới khi Bạch Linh đến.
“Con nên nói cho mẹ biết.” Bạch Linh nói.
“Con không muốn khiến mẹ lo lắng.” Du Nhiên giải thích, sau đó thở dài một hơi: “Con nghĩ, lúc này, có lẽ bọn họ đã hòa thuận rồi.”
Rồi cô kể lại đoạn đối thoại của Cổ Chí và Cổ Thừa Viễn, tất cả đều kể lại cho mẹ.
Nghe vậy, Bạch Linh không có vẻ vui mừng, ngược lại, trên mặt có chút lo lắng.
Một lúc lâu sau, bà giãn nếp nhăn trên trán ra, nói đến một việc khác: “Thừa Viễn luôn rất hiếu thuận, trước đây, mỗi lần mẹ về đến nhà đều chạy đi lấy dép cho mẹ, thấy mẹ mệt mỏi, lập tức chạy tới đấm lưng cho mẹ, khi mẹ bị bệnh, cũng luôn hoảng hốt như thế giới sắp sập xuống vậy… Thừa Viễn, là một đứa trẻ ngoan, lại phải chịu sự tổn thương không công bằng mà những người lớn gây ra.”
Du Nhiên dựa đầu v