Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.
ợc sao Tô Niệm Khâm lại cổ quái như vậy, thì ra không chỉ vì anh là cô nhi bị lưu lạc bên ngoài suốt bảy năm, vì anh bị khiếm thị hay do chuyện năm xưa mẹ anh qua đời, mà còn do Dư Vi Lan.
Tang Vô Yên uống rượu đến trời sáng, sau đó không biết như thế nào bò được về nhà, mở cửa ngã vào sô pha ngủ quên. Buổi sáng, đau đầu muốn chết tìm di động, tìm nửa ngày cuối cùng mới phát hiện ở trên ghế, mở ra, màn hình có mấy chục cuộc gọi chưa tiếp, đa số là bà Tang gọi.
Tang Vô Yên nhanh chóng gọi lại, dự cảm thấy như có điềm xấu.
“Vô Yên,” Tiếp điện thoại lại là Ngụy Hạo.
“Sao lại là anh?”
“Anh và mẹ anh nhận được tin mới tới.”
“Tin gì? Mẹ em đâu, ba em đâu?” giọng cô run hỏi.
Ngụy Hạo dừng chút, chậm rãi nói: “Vô Yên, em bình tĩnh nghe anh nói.”
“Ba em đâu?” Cô sốt ruột, tay run rẩy.
“Nửa đêm ba em đã qua đời.”
Chỉ một câu ngắn ngủn lại như ngàn mũi kim đâm vào tim Tang Vô Yên, sau đó lại chậm rãi rút từng mũi ra, từng mũi kim mang theo máu tươi và thịt của cô.
Nhớ lại lúc đi nhà trẻ, bà Tang từng có thời gian điều đi công tác, không thời gian chăm sóc cô. Đặc biệt là buổi sáng sẽ không có ai chải đầu cho cô, mẹ nghĩ vậy nên mang cô đi cắt thành tóc ngắn. Không nghĩ tới ba không đồng ý, nói bé gái phải để tóc dài mới đáng yêu. Vì thế ông học thắt bím tóc cho con, qua nhiều ngày mới học được.
Còn có một lần, trường tổ chức học sinh đi xem phim “Mẹ lại yêu tôi một lần”, xem xong Tang Vô Yên liền thích hát theo bài hát đó, nhưng là ngũ âm của cô không được đầy đủ, thường bị bạn học cười. Ba biết được sau đó tìm nhạc phổ về dạy cô hát, một lần lại một lần. Kết quả má Tang về nhìn thấy chỉ biết lắc đầu: “Hai ba con đúng là tám lạng nửa cân, được được, đừng hát nữa. Người bên cạnh nghe được đúng là chịu tội.”. Sau này bài hát đó bị Tang Vô Yên đổi thành “ Trên đời chỉ có ba tốt”.
Một người ba tốt như vậy, sao có thể sớm rời bỏ cô.
“Anh đừng nói bừa!” Cô hét lên, “ A Hạo, anh nói bừa!”
Cô quăng di động, cầm túi xách đi xuống lầu, nước mắt mơ hồ che hết tầm mắt, không nhìn rõ đường, thấy taxi liền ngoắc.
Lúc này đang là giờ cao điểm, hầu như không có xe trống. Cô càng sốt ruột lại càng không biết làm gì, càng không biết làm gì thì lại càng sốt ruột. Hơn 20 phút, dần dần tỉnh táo lại, mới nhớ được qua dãy phố kia, đối diện ngã tư còn có một sân bay công cộng.
Vì thế cô lau nước mắt, vừa nhìn thấy Dư Tiểu Lộ từ tiệm ăn đi ra, phía sau còn có Tô Niệm Khâm đang chống gậy đi tới.
Theo bản năng, cô định cúi đầu, vòng qua. Cũng không ngờ, Dư Tiểu Lộ đã nhìn thấy cô, còn nhắc nhở Tô Niệm Khâm.
“Này không phải Tang Vô Yên sao?”
Tang Vô Yên nhìn Tô Niệm Khâm chậm rãi đến gần, một khắc kia lòng cô bắt đầu co rút đau đớn.
“Thật khéo, Tô Niệm Khâm.” Cô nói.
“Không phải khéo, anh vốn là tới tìm em.”
“Tìm tôi?” Tang Vô Yên cười lạnh,“ Dư Vi Lan đâu?”
Sắc mặt anh đột nhiên trắng bệch.
“Tô Niệm Khâm, tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?”
Anh không nói lời nào, cô liền nói tiếp.
“Trên thế giới này, Dư Vi Lan và tôi, ai quan trọng hơn?” cô lắc lắc đầu, nói: “Hay là, tôi nên hỏi như vậy: Nếu tôi và Dư Vi Lan cùng rớt xuống sông, chỉ có thể cứu một người, anh cứu ai?”
(chị này hỏi ngây thơ gê. Anh ấy thấy ai đâu mà cứu. đúng là pó tay)
Trước kia, Hứa Thiến cũng đem vấn đề này ra hỏi Ngụy Hạo, cô lúc ấy nghe được chỉ cảm thấy buồn cười. Không ngờ, nay cô cũng thành loại nữ nhân buồn cười như vậy.
“Em cảm thấy hỏi loại vấn đề ngu ngốc này có ý nghĩa sao?” mặt anh nhìn thẳng cô.
“Có ý nghĩa sao? Quả thật không có ý nghĩa.” Cô rơi lệ, cười thê lương: “Mẹ tôi nói đúng, một người , bất luận làm chuyện ngu ngốc gì thì chưa tới phút cuối cùng cũng không thấy hối hận.”
Nếu cô không trở về tìm anh, có lẽ ba sẽ không có việc gì; nếu cô không vì anh uống say, thì một câu cuối cùng cô cũng không thể nói với ba.
Ông trời khẳng định đang trừng phạt cô, cô đúng là đứa con bất hiếu.
Vì một người đàn ông không thương cô, không quý trọng cô, cô lại có thể dễ dàng bỏ quên ba yêu của mình.
Tang Vô Yên nhìn mặt anh, bỗng nhiên cảm thấy xa lạ, cuối cùng thản nhiên nói một câu: “Niệm Khâm, tôi cả đời này thực sự không muốn gặp anh nữa.”
Cô quay lại đài ở thành B làm, vừa kiếm tiền vừa ôn thi. Mà đơn vị cũng sự chấp nhận bàTang nghỉ hưu trước một năm.
Tang sự của ông Tang được lãnh đạo của đơn vị xử lý coi như long trọng, Vô Yên vài lần khóc bên di thể của cha đến ngất xỉu, nhưng bà Tang vẫn rất bình tĩnh.
Lúc ấy, Trình Nhân lo lắng nhắc nhở Vô Yên, “Cậu nên chăm sóc mẹ thật tốt.”
Quả nhiên, sau khi hạ tang, mỗi ngày mẹ đều đến văn phòng ba, một mình ngồi trong đó, hoặc là ngồi xe đường dài đến chỗ xa lạ rơi lệ, đến khi bình tĩnh lại mới về nhà nấu cơm cho Vô Yên ăn, lúc ở nhà lúc nào cũng ra vẻ rất vui.
Cô vẫn xin trực đêm ở phòng thu, chủ nhiệm hung thần hung ác thường dùng cách này để chỉnh mọi người, nhưng đối với cô lại là có cầu tất ứng. cô mỗi ngày đều tan ca trễ, sau khi về nh