XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.

hỏng vấn Chu Cánh Lương Hoà cũng biết được trước đây ông từng là bộ đội, vì thế từ cách quản lý công ty cho tới cuộc sống cá nhân của ông đều mang tác phong gọn gàng lưu loát, đã nói một thì không nói hai. Cho nên, nếu thực sự chuyện phỏng vấn này có trở ngại, cô e là không tiếp tục đựoc nữa.
Lương Hoà đứng trước toà nhà, hít sâu một hơi rồi mới bước vào bên trong.
Bộ phận lễ tân của Húc Dương đặt ở tầng một, do Lương Hoà không hẹn trước nên nhân viên lễ tân không cho cô vào. Cô đành miễn cưỡng nói mình là tác giả tự truyện của Tổng giám đốcChu, hi vọng có thể vào gặp ông một lát, ai ngờ cô lễ tân cười:
“Tổng giám đốc đã thông báo trong thời gian này tất cả những cuộc hẹn phỏng vấn đều huỷ bỏ hết. Kể cả quý Toà soạn cũng không ngoại lệ.”
Lương Hoà mở to mắt ngạc nhiên nhìn, mình chỉ bỏ công việc có hai ba ngày mà vấn đề đã nghiêm trọng như vậy rồi sao? Không biết làm cách nào khác Lương Hoà đánh lấy điện thoại ra gọi cho sếp Lục.
Chuông vang lên vài tiếng thì anh nghe máy, cô chưa kịp nói gì đã nghe tiếng anh từ bên kia vọng tới:
“Có chuyện gì?” Hẳn anh đang không vui, giọng nói tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Lương Hoà vội vàng trả lời, “Tổng biên tập, là tôi đây, tôi đang ở dưới tầng một.”
Anh nghe ra giọng nói của cô, im lặng một lát sau mới nói: “Phóng viên Lương, cô tới thật đúng lúc!”






Hàng năm, thời gian ở bên Nga của Chu Cánh nhiều hơn là ở Trung Quốc, chuyện kinh doanh trong nước chủ yếu đều giao cho Phó tổng xử lý, còn ông lo khai thác thị trường ở nước ngoài. Tuy Lương Hoà phỏng vấn Chu Cánh đã một thời gian nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô gặp mặt ông ở bên ngoài. Nhìn người này cô không kìm được sự kinh ngạc, dựa theo tư liệu cô biết Chu Cánh ít nhất cũng đã năm mươi tuổi, nhưng người đàn ông đứng trước mặt cô bây giờ lại trẻ hơn tuổi rất rất nhiều, trừ khoé mắt có vài nếp nhăn, còn lại nhìn dáng vẻ không thể đoán ra tuổi thật của ông.
Lương Hoà hơi cúi đầu chào Chu Cánh rồi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Lục Thừa Vấn. Khoé mắt cô khẽ liếc sếp mình một cái, hôm nay anh mặc âu phục màu đen, khuôn mặt bình thản không bộc lộ thái độ gì khiến Lương Hoà đoán không ra chuyện gì khác thường.
Lục Thừa Vấn nói: “Cô giải thích với ông Chu về bài đăng ở Tập san vừa rồi đi.”
Bài đăng nào nhỉ? Lương Hoà tròn mắt nhìn Chu Cánh.
Chu Cánh cười nhẹ, cầm Tập san Pioneer ở trên bàn đẩy về phía Lương Hoà, cô cầm lên liền thấy ngay tiêu đề lớn ở trang bìa tạp chí, đọc xong Lương Hoà kinh ngạc muốn ngất xỉu.
“Tôi hi vọng quý Toà soạn có thể đưa ra một chút thành ý, thật ra chuyện này chỉ cần đăng một trang báo là có thể, nếu không thì chuyện phỏng vấn dừng ở đây. Anh cũng biết đấy, công ty vừa ra mắt thị trường tài chính, chúng tôi cần có uy tín ổn định.”
o———————o
Thành phố C hôm nay thời tiết rất lạnh, Lương Hoà đi bên cạnh Lục Thừa Vấn lại càng cảm thấy lạnh lẽo, bước chân anh rất dài, đi rất nhanh, cô đi giày cao gót không còn cách nào khác phải chạy theo, lúc sắp đuổi kịp anh thì xoạch một cái, giày gãy gót.
Lương Hoà thở dài vuốt vuốt trán, hôm nay chắc chắn là bước chân trái ra đường rồi, ngay cả gót giày cũng muốn đối đầu mình. Cô chán nản thảo giày ra, định nhìn xem sếp đi đến đâu rồi, nhấc đầu lên liền thấy Lục Thừa Vấn đã đứng lù lù trước mặt.
“À, giày tôi bị..”
“Giày số bao nhiêu?”
Lương Hoà ngẩn ra, máy móc đáp, “Số ba mươi bảy.”
Sếp Lục xoay người, bước chân vững vàng đi về phía trung tâm thương mại gần đó, lát sau quay về tay xách theo một hộp giày. Lúc đưa giày ra trước mặt cô thấy cô còn chưa phản ứng kịp, anh nhíu mày, “Sao nữa nào, cần tôi đi hộ cho cô không?”
Lương Hoà vội vàng cầm lấy hộp giày.
Lục Thừa Vấn nhìn dáng vẻ luống cuống cầm giày, hai bên tai đỏ bừng lên của cô, thở dài nói: “Tôi sang kia lấy xe, đi giày xong rồi lại nhé.”
“Vâng.”
Lương Hoà đáp nhẹ, chờ anh đi rồi mới mở hộp lấy giày ra thay. Đôi giày da báo hiệu Fendi, chỉ có điều là đế bằng. Lương Hoà há miệng lật lại mặt sau của hộp nhìn giá tiền, chưa kịp nhìn mấy con số đã há hốc mồm khi thấy cái ký hiệu $.
537 đô la? Còn hơn cả tiền lương một tháng của cô.
Không hổ danh là sếp, ra tay vô cùng hào phóng. Lương Hoà thần người ra một lát, sợ sếp đợi lâu đành vội vàng thay giày.
o———————o
Đối với chuyện bài báo Lục Thừa Vấn phản ứng rất bình tĩnh, ít ra là đến giờ Lương Hoà cũng chưa thấy vẻ gì chứng tỏ anh tức giận như lời tiểu Hứa đã nói. Kể cả lúc nãy Chu Cánh đưa ra yêu cầu như vậy anh chỉ cười nhạt nói một câu: “Tôi hiểu rồi.”
Lương Hoà liếc nhìn anh, giải thích: “Tổng biên tập, bài báo đó quả thật không phải tôi viết.”
“Nhưng chuyện phỏng vấn Húc Dương cùng những bài viết liên quan là do cô phụ trách.”
“Tôi biết là thế.” Chính bởi vì thế nên mới khó nói, “Nhưng mà lúc đó tôi có việc, không thể không nghỉ phép, tôi đã đưa toàn bộ nhiệm vụ giao lại cho Lý Gia, cho nên..”
“Cô nghi ngờ chuyện này là do cô ấy làm sao?”
Câu hỏi này của anh làm Lương Hoà đột nhiên cả kinh, mới nh