Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
ần áo hết có 3 phút, mà soi gương đến 10 phút.”Lương Tư Tư nở nụ cười bí hiểm, đụng vào người cô: “Nhược Vũ, có phải mùa xuân của bạn tới rồi không? Đêm qua nửa đêm mới về? Tiến triển như nào rồi?”
“Tiến triển gì chứ?”
“Thì là yêu đó, đến trình độ nào rồi?”
“Tư Tư!”Trần Nhược Vũ duỗi đầu ngón tay ra, nghiêm túc nói: “Tư Tư, bạn không thuần khiết chút nào, suy nghĩ nhiều quá.”
“Như nào mới là nghiêm túc?”Lương Tư Tư nở nụ cười: “Khẳng định là đang yêu, phóng túng ghê.”
Trần Nhược Vũ đỏ mặt, không để ý tới cô, trở về phòng mình.
Phóng túng cái đầu bạn!
Cô vừa bôi kem dưỡng da vừa nghĩ, thật vất vả mới có thể cùng ác bá tiên sinh chung sống hòa thuận, tình bạn tốt đẹp, Tư Tư lại khiến cô rối tinh rối mù cả lên.
Đúng rồi, không biết Tư Tư và bác sĩ Mạnh thế nào rồi nhỉ? Rốt cuộc bác sĩ Mạnh đã nói rõ với cô ấy chưa?Lần trước không phải hai người cùng nhau đi ăn cơm hay sao, vậy tình hình hiện tại là như nào? Bác sĩ Mạnh đi xem mắt, theo phong cách làm việc của anh, anh sẽ không có quan hệ mập mờ với Tư Tư. Gần đây, cô ấy cũng không đề cập đến anh nữa, có lẽ đã buông tay rồi?
Trần Nhược Vũ vừa định đi ra ngoài hỏi thì thấy Lương Tư Tư nói: “Mình đi làm đây.”Sao đó đi ra cửa rồi tiếng khóa cửa vang lên.
Bỏ đi, tối rồi hỏi.
Trần Nhược Vũ nghĩ, thế giới tình cảm hiện tại của bác sĩ Mạnh hơi phức tạp, tình cũ tình mới đều đến cả, rừng hoa đào đang bị truy sát bốn phía, cô có nên nói chuyện rõ ràng với Tư Tư không, không nên để cô ấy bị rơi xuống hố rồi trọng thương.
Đúng rồi, buổi tối cô còn với bác sĩ Mạnh đi ăn cơm, không biết nên ăn gì. Trần Nhược Vũ bỗng nhiên có ý đồ xấu, nếu không lại làm cho anh hộp chân gà, rồi cùng anh ăn cơm, dù sao anh cũng chưa ăn qua món đó ...
Chờ một chút. Chân gà!
Trần Nhược Vũ chợt nhớ tới hai cái chân kia bị Mạnh Cổ tước đoạt để trong xe, qua một đêm rồi, chắc bị hỏng hết. Aiz, không nên không nên, chờ Mạnh Cổ tan tầm, phát hiện đồ ăn trong xe bị hỏng thì làm sao bây giờ?
Trần Nhược Vũ thay nhanh quần áo, chạy tới dưới nhà thì thấy xe anh vẫn ở đó, cô nhanh chóng nhìn ra cặp lồng cơm vẫn còn đó, đặt ở chỗ tay lái. Cô muốn mở xe ra lấy, nhưng lại cảm thấy không được sự đồng ý của anh mà tự mở xe hình như không được lễ phép, suy nghĩ một chút, liền gọi điện cho Mạnh Cổ.
Điện thoại có người nghe máy, Trần Nhược Vũ còn chưa kịp nói đã nghe thấy đầu dây bên kia hình như có người nói chuyện, giống như đang nói về bệnh trạng gì đó. Rồi tiếng Mạnh Cổ truyền tới: “Trần Nhược Vũ, có việc gấp sao?”
“À, không vội.”Tôi muốn vào xe anh lấy hộp cơm chân gà ra, loại tình huống như này tuyệt đối không cho là việc gấp.
“Vậy lát nữa gọi lại cho tôi, tôi đang thăm bệnh.”
“Uhm, uhm.”Trần Nhược Vũ hơi ngại, liền cúp điện thoại, cô đang làm phiền anh lúc làm việc. Cô nhớ tới lúc anh đi kiểm tra phòng bệnh, vừa tỉ mỉ vừa hài hước nói về sức khỏe của người bệnh, trả lời mọi thắc mắc của người bệnh, không khỏi khen ngợi khi anh làm việc vô cùng đẹp trai.
Cô ghé vào cửa kính nhìn nhìn, xe của người đàn ông sự nghiệp rộng mở không thể có mùi thối của chân gà được. Cô không lấy bây giờ, thì giữa trưa cũng phải về lấy.
Cô ngẫm lại, quên đi, mọi người đều thân như vậy rồi, cô xâm phạm xe anh một chút chắc anh cũng không để ý đâu. Cô mở cửa xe ra, ngồi xuống. Lúc lấy cặp lồng cơm còn thấy bên cạnh là bao thuốc lá.
Trần Nhược Vũ chỉ nhìn thấy lần duy nhất Mạnh Cổ hút thuốc, đó là vào đêm anh bắt cô gọi điện về nhà, anh nói, anh đi mua bao thuốc. Trần Nhược Vũ cảm thấy Mạnh Cổ không phải là người nghiện thuốc lá, nhưng thi thoảng hút cũng không tốt cho sức khỏe. Cô bỏ lại bao thuốc, rồi thấy hộp giấy ăn trong xe đã dùng hết. Cũng không biết anh có nhớ mua hay không, lúc dùng đến mà không có sẽ rất bất tiện.
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên có người đứng trước cửa xe đang mở. Trần Nhược Vũ hoảng sợ quay đầu lại, là một người đàn ông trẻ tuổi.
“Cô à, cô có thể đỗ xe tiến lên phía trước được không? Xe của tôi không ra được.”
“Hả?”Trần Nhược Vũ sửng sốt đáp: “Tôi không lái xe.”
Người nọ ngạc nhiên, há mồm đáp: “Không phải xe của cô sao?”
“Của bạn tôi, tôi vào lấy vài thứ.”Trần Nhược Vũ vừa nói vừa nhìn xuống dưới chân, trước đây cô cũng từng học qua lái xe, nhưng chưa lái lần nào, càng không lái xe ra đường: “Chân ga bên phải, đúng không?”Cô không nhỡ rõ.
Vẻ mặt người nọ đen xì: “Được rồi, tôi biết cô sẽ không lái, cô đừng chạm vào nó, đừng động vào.”
“Uhm.”Trần Nhược Vũ gật đầu, biết là được rồi. Cô cũng không tính sẽ động vào. Nhưng mà chìa khóa còn chưa cắm vào, động vào thì có làm sao?
“Vậy, cô à, nếu không cô để tôi lái, tôi lái nhích lên một chút, được không?”Người nọ đành thương lượng với Trần Nhược Vũ.
“Không được. Ngộ nhỡ anh lái xe đi rồi, tôi biết tìm ai?”
Người nọ không nghĩ tới Trần Nhược Vũ lại cảnh giác cao đến vậy, lời nói còn khiến người khác nghe xong không thể không cười. Anh ta nhìn chằm chằm cô, cô cũng nhìn chằm chằm lại.
Một lát sau, người nọ nói: “Được rồi, tôi đã nghĩ ra cách khác.”
Trần Nhược Vũ gật