Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
đầu, nghĩ ra cách khác là được rồi. Cô lấy cặp lồng cơm xong, xuống xe đóng cửa lại. Quay đầu nhìn thấy người nọ đang đứng ở sau chiếc xe màu trắng ngắm nghía, giống như đang cân nhắc điều gì đó.
Trần Nhược Vũ đứng xem, lúc sau chủ xe tới, anh lái xe đi, chủ chiếc xe màu trắng của người nọ tốc độ vô cùng nhanh. Anh ta mở cửa xe, nhìn Trần Nhược Vũ đứng ở bên cạnh, cười với cô.
Trần Nhược Vũ cũng mỉm cười trở lại, kì thực trong lòng thấy có chút ngại, cô cũng không biết anh ta là ai, không dám đem xe Mạnh Cổ cho anh ta lái, hiện tại nhìn thấy xe anh ta bị kẹt cứng thật, cô thật quá vô nhân tính.
Nhưng tính tình người nọ quả thực rất dễ chịu, không hề tức giận với cô, còn lễ phép chào hỏi. Trần Nhược Vũ nhìn anh ta khởi động xe, hết chuyện của cô rồi, vì thế cô cầm cặp lồng cơm hướng về phía cổng, bước đi vài bước, chợt nghe thấy người đàn ông trẻ tuổi nói: “À, cái đó.”
Trần Nhược Vũ quay đầu, nhìn nhìn theo cửa kính xe của anh ta: “Tôi cảm thấy cô rất quen, có phải là người té xỉu ở tai nạn xe lần trước?”
Trần Nhược Vũ kinh ngạc trợn cả mắt lên, lúc này cô cũng thấy người đàn ông này vô cùng quen mắt.
“Túi cấp cứu, cốp xe bị khóa, quên chìa khóa.”Anh ta gợi lại cho cô nhớ.
“À, hóa ra là anh.”
“Đúng vậy.”Anh ra cười to: “Quá trùng hợp. Cô cũng ở đây sao, vậy sao trước kia tôi chưa từng gặp qua. Aiz, tôi bị muộn làm rồi, hẹn gặp lại.”
Anh ta vẫy vẫy tay chào rồi lái xe rời đi.
Trần Nhược Vũ cảm thấy rất ngượng, vừa rồi lại trưng ra đức tính keo kiệt. Trước đây, hóa ra anh ta là người qua đường đã nhiệt tình giúp cô, thế mà nàng báo đáp ơn bằng biểu hiện vừa rồi.
Nhưng chỉ là trùng hợp gặp lại thôi, Trần Nhược Vũ không nghĩ nhiều làm hao tổn sức lực, cô vào trong nhà, vứt hai chiếc chân đi, rửa sạch cặp lồng cơm rồi đi làm.
Đến trưa, Trần Nhược Vũ cũng không thể chuyên tâm làm việc được, Mạnh Cổ không gọi điện thoại tới, cô cũng không gọi lại, dù sao buổi tối cũng gặp nhau, cô không có việc gì cũng không nên quấy rầy công việc của anh.
Cô vừa làm vừa thất thần, muốn vì anh làm một điều gì đó. Lần trước vụ chân cẳng đã bị lỗ, cũng là một phần vì tính đùa dai của cô, nhưng cuối cùng anh vẫn chưa ăn, cô chưa làm được gì cho anh. Lúc ăn cơm cùng hội Doãn Tắc, cô nhớ anh rất thích ăn thịt.
Sau đó, tính toán cả một lượt, Trần Nhược Vũ ngóng đến giữa trưa nhanh một chút. Đến giữa trưa, Trần Nhược Vũ chạy vội nói với quản lí là có khách cần phải tiếp từ chiều cho tới tối.
Nói xong, cô chạy thẳng tới chợ, chọn một cái móng giò thật lớn, rồi mua một hộp giấy ăn, nghĩ lại, mua thêm một hộp kẹo cao su, rồi đặt ở bên cạnh hộp thuốc lá của anh, để khi anh muốn hút thuốc thì ăn một viên kẹo cao su, như thế sẽ hút ít đi một chút. Lần này quả thực rất tuyệt,cô mua một hộp kẹo cao su nhập khẩu, do dự một chút rồi quyết định không mua kẹo sầu riêng của cô thích, nên tiết kiệm tiền.
Trần Nhược Vũ mua xong, chạy nhanh về nhà nấu móng giò. Lúc móng giò sôi hơi sủi tăm lên, mùi thịt vô cùng thơm, cô ở bên cạnh ăn mì trứng, vô cùng vui vẻ.
Buổi tối lúc tan tầm, Mạnh Cổ lại đến muộn. Từng có vài lần kinh nghiệm, Trần Nhược Vũ sớm chuẩn bị tâm lí nên cũng không chấp dứt.
Hôm nay cô rất khoái trá, Mạnh Cổ mời cô ăn bít tết, thỏa mãn lòng hiếu kì của cô, nói chuyện linh tinh của anh cho cô nghe. Anh nói, hai người bạn gái về sau, một là anh theo đuổi, một là theo đuổi anh. Hoàn cảnh hai bên đều giống nhau, ngoại hình cũng đẹp, trong sáng dịu dàng.
Trần Nhược Vũ cảm thấy, đó là do Mạnh Cổ có ám ảnh tâm lí, anh sợ lại gặp phải một cô gái mạnh mẽ, quật cường nói với anh: “Gia đình chúng ta chênh lệch quá lớn, cho dù yêu nhau cũng không thể lâu dài.”
Nhưng cho dù là mốn đăng hộ đối thì sao chứ? Cũng có khi chỉ có thể duy trì được nửa năm, bốn tháng, thậm chí còn ngắn hơn.
Trần Nhược Vũ bỗng nhiên lại muốn uống rượu, nhưng Mạnh Cổ không cho. Anh nói, anh sợ cô uống rượu rồi lại nói chuyện to tiếng, ca hát, ở đây lịch sự như vậy, sợ cô dọa người khác.
Trần Nhược Vũ cười ha ha, lời nói độc địa của anh vẫn khó nghe như ngày nào, cô cảm thấy rất buồn cười.
Sau khi rời khỏi nhà ăn, cô hát cho anh nghe thật.
À á a a a á à à á
“Trần Nhược Vũ, em cách xa tôi ra một chút, đừng để người khác biết tôi quen em.”
Trần Nhược Vũ lại cười haha, cố chấp kéo tay anh. Anh giật ra, đi nhanh hơn hai bước, cô lại kéo anh, nắm chặt. Sau đó, cô nghĩ tới một bài hát, cô rất muốn hát, lần này còn hát vô cùng sung.
“Nếu không phải vì yêu anh, em sẽ không thấy bất an.
Trong cuộc sống rối bời của em, em nhớ anh, nhớ anh, rất nhớ anh.
Yêu là giày vò, là luyến tiếc, là không nỡ buông tay.
Không ngừng suy đoán, trong lòng anh, liệu em là ai.
Nếu không phải vì yêu anh, vì sao em lại bất giác thở dài.
Em không có dũng cảm để thôi không yêu anh, yêu anh, yêu anh.”*
(*) Tớ tự edit phiên bản chém gió cho ca khúc TNV hát.
“Trần Nhược Vũ, em đang thổ lộ với tôi sao?”
Cô cười haha, lườm anh một cái: “Anh nghĩ hay quá nhỉ.”
Cô bỗng nhiên lắc lắc tay anh: “Bác sĩ Mạnh, nếu cô ấy