XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

muốn quay lại với anh, anh nhất định phải nói với cô ấy, em nghĩ hay quá nhỉ. Như vậy anh sẽ hết giận ngay!”
Anh nhìn cô một lúc lâu, bỗng nhiên xoa đầu cô.
Cô bĩu môi, xoa xoa đầu: “Không nỡ cũng đừng xoa đầu tôi. Bác sĩ Mạnh, tôi nói thật đó. Tuy rằng tính tình anh rất xấu, mồm mép độc địa lại không ân cần, làm bệnh nhân còn tốt hơn làm bạn gái của anh, nhưng anh nhất định sẽ tìm được cái vung nồi thích hợp.”
“Em thật đúng biết cách an ủi người khác, khoe khoang với tôi là tình yêu của em đã nguội lạnh.”
Trần Nhược Vũ cười ha ha, dùng sức vỗ anh: “Anh có muốn học cách Doãn Tắc ôm ngực không.”
“Không cần, phong cách đó rất bỉ ổi, tôi đi theo phong cách phương Tây.”Anh nói xong, lại nhìn cô nở nụ cười.
Hai người trở về dưới nhà Trần Nhược Vũ. Cô xuống xe, vẫy vẫy chào anh. Đi đến cửa, bỗng nhiên nghĩ tới, chạy nhanh quay lại, đập vào cửa kính xe của anh.
Mạnh Cổ hạ cửa kính xuống. Anh cau mày, cầm kẹo cao su trong tay, hiển nhiên là phát hiện Trần Nhược Vũ để ở trong xe anh.
Trần Nhược Vũ mau miệng nói: “Bác sĩ Mạnh, anh quên đưa thẻ khám cho tôi.”
Mạnh Cổ nhếch môi, mở ngăn chứa đồ ra, rút trong tập danh thiếp ra chiếc thẻ khám đưa cô. Sau đó, anh lắc lắc hộp kẹo cao su, tỏ vẻ nghi vấn.
Trần Nhược Vũ cắn môi, bỗng nhiên có chút ngượng, cô không dám nói cặp lồng cơm bên trong đã đổi đồ ăn mới, cũng không dám nói là cô đã mua hộp giấy mới cho anh. Sợ anh sẽ nói việc quái gì em phải xen vào việc của tôi thì sao?
“A, vậy, bác sĩ Mạnh, tạm biệt.”
Cô muốn rút lui.
“Trần Nhược Vũ.”
Mới chạy tới cửa đã bị gọi lại.
“Ý em là tôi hút thuốc nên miệng hôi?”
“Không phải, không phải.”Oan uổng quá, đại nhân ơi.
“Tôi hút rất ít.”
Cô biết, cô gật đầu. Sớm biết thế này cô đã không mua.
“Miệng tôi không hôi.”
“Tôi không phải có ý này, tuyệt đối không phải.”Cô xua tay, hơi sốt ruột.
Anh cảm thấy bị sỉ nhục sao? Chỉ là hộp kẹo cao su thôi, quan trọng hóa cái gì chứ? Nên giải thích thế nào mới đúng đây?
Cô hơi hấp tấp: “Tôi không phải có ý này. Tôi và bác sĩ Mạnh chưa hôn nhau,cho nên tôi không có ý này.”
Vừa dứt lời, trước mắt tối sầm lại, cằm bị nắm, môi tê tê, cảm giác có vật mềm mại nào dừng ở đó. “Đùng “! Đầu óc cô nổ tung.
“Tôi phải chứng minh một chút, miệng tôi không hôi.”
Trần Nhược Vũ ngây người, cô hoàn toàn không biết nên phản ứng như nào. Cô ngẩn ngơ, ngu đần trong lời nói: “Tôi về đây.”
Sau đó, xoay người rời đi. Đi đến thang máy, phản ứng mới có trở lại.
Con mẹ nó, cô bị lợi dụng.
Tên đàn ông chết tiệt này, tên ác bá tiên sinh chết tiệt. Chứng minh mình không hôi miệng thì làm loại chuyện này với cô.
Cô nổi giận đùng đùng, chạy ra, Mạnh Cổ quả nhiên chưa đi, tựa vào xe không biết đang nghĩ điều gì.
Trần Nhược Vũ hùng hổ tiến lên, một tay dùng hết sức đè anh xuống, dùng sức hôn lại: “Ăn miếng trả miếng!”
Vập vào răng rồi! Răng của cô bập nát môi anh.
Chảy máu!
Hành hung bạo lực này của Trần Nhược Vũ không dự đoán được kết quả, cô sợ quá, quay đầu bỏ chạy.
Một hơi chạy lên lầu trốn, trốn vào nhà.






Muốn!
Vừa vào tới cửa, Trần Nhược Vũ thở dốc, bất an vô cùng. Cô sợ Mạnh Cổ đuổi theo.
Cô ở phía sau cửa nghe ngóng nửa ngày, không có người gõ cửa cũng không có tiếng chuông điện thoại, chưa xảy ra bất kì chuyện nào cả. Cô nhẹ nhàng hít thở đều đặn hơn, lén lút trốn về phòng. Ngã sấp xuống giường, rồi leo lên cửa sổ nhìn xuống dưới, cô lặng lẽ đứng ở sát của sổ nhìn xuống dưới, không thấy xe của Mạnh Cổ.
Xong rồi, xong rồi.
Tại sao ác bá tiên sinh lại có thể yên lặng rút lui nhỉ? Không phải phong cách của anh!
(*) Cảm ơn cô Yume91 đã dịch đoạn này giúp tôi ^^.
Trần Nhược Vũ suy nghĩ hết nửa ngày vẫn chưa nghĩ ra sẽ giải quyết chuyện này như nào, có nên chủ động cúi đầu xin lỗi không nhỉ. Ra đầu thú sẽ nhận được khoan hồng? Hoặc cho dù cô có quyết tâm giải quyết chuyện này, thì nên nói như nào?
Hơn nữa, rõ ràng là anh cũng có sai, là anh khơi mào trước.
Rối loạn, rối loạn, cô không biết mình đang tính toán cái gì nữa.
Bên ngoài có tiếng mở cửa, Lương Tư Tư đã đi làm về, Trần Nhược Vũ đón vị cứu tinh giá lâm, chạy nhanh ra ngoài: “Tư Tư, Tư Tư, mình có chuyện muốn thỉnh giáo bạn.”
“Nói.”Tư Tư quăng túi xách lên sofa, mở tủ lạnh lấy lon nước.
“Có một đôi bạn rất tốt, trong đó có một người lỡ tay làm người kia bị thương. Tức là làm người kia bị thương dẫn đến tức giận, mà người bị thương vô cùng âm hiểm, vậy phải làm như nào?”
“Bạn làm ai bị thương?”Lương Tư Tư nắm đúng trọng điểm, không muốn vòng vo cùng Trần Nhược Vũ.
“À... Cái này không quan trọng.”
“Vậy bị thương như nào?”
“À ... Cái này cũng không quan trọng.”
“Nếu không quan trọng thì cũng không cần xin lỗi, bồi thường đi.”
“Không được, không được. Mặc kệ đối phương là ai, bị thương như nào, xin lỗi cũng rất quan trọng.”Trần Nhược Vũ hơi sốt ruột.
Lương Tư Tư nhìn cô, tỏ vẻ hứng thú: “Nếu khó mở miệng như này, nhất định là người yêu. Bị thư