Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1379 lượt.
ác máy, trở về phòng ngủ.
Triều Nhan hôm nay không về nhà, mà cùng các đồng nghiệp trong đài truyền hình liên hoan thâu đêm bên ngoài.
Tịch Nhan co mình trong tấm chăn len, đăm đăm nhìn căn phòng tối om.
Tại sao nghe thấy tên Tô Hàng, vẫn thấy lòng nhói đau như hàng ngàn mũi kim châm chích?
Điện thoại để trên giường chợt “tinh tinh” hai tiếng. Cô ngồi dậy, mở máy, có tin nhắn: “Em ngủ chưa?”
Sao anh ta cũng hỏi vậy? Cứ như thể anh biết chắc đêm nay cô sẽ không tài nào chợp mắt nổi vậy.
“Em không ngủ được, còn anh?”, Tịch Nhan trả lời.
“Anh cũng thế”.
“Thế anh đang làm gì?”. Máu hiếu kỳ nổi lên, cô đoán anh đang lên mạng tìm tài liệu hoặc xem báo cáo tài chính.
“Đếm sao”.
Haha, định là Trương Hoành[1'> hay sao! Tịch Nhan vừa cười vừa bấm nút gửi: “Cậu bé đếm sao kia, hãy cho tôi biết, trên trời cao có bao nhiêu ngôi sao?”
[1'> Trương Hoành: một vị quan triều đình nhà Hán, cũng là một nhà thơ, nhà địa lý, nhà vẽ bản đồ, nhà thiên văn, nhà phát minh, nhà toán học thời Đông Hán, Trung Quốc.
Lần đầu tiên gặp nhau, như người quen ngày cũ
Trác Thanh Liên và Tịch Nhan bước vào quán mỳ kéo Lan Châu.
Nhìn anh sơ mi trắng muốt, cử chỉ sang trọng ngồi dưới ánh đèn lù mù, quán xá sơ sài, Tịch Nhan cảm thấy mình như đang “phung phí của trời”.
Cô ép mình bỏ qua người đàn ông phong thái kiệt xuất trước mắt, không ngừng nhắc nhở trong lòng: anh ấy không phải giám đốc Trác gì hết, mà chỉ là Kiều Dật, Kiều Dật hay cùng cô chơi trốn tìm thuở nhỏ…
Trước mặt Trác Thanh Liên đặt một bát mỳ kéo thịt bò. Vài lát thịt bò thái mỏng, rau thơm xanh non, sợi mì trắng ngập trong nước dùng.
Anh biết cô nhất định là đang nhớ tới chuyện gì đó không vui, nếu không, ánh mắt cô đã không ngập tràn đau thương thế kia.
Đó là ánh mắt của một người khi mất đi người mình yêu thương nhất, ánh mắt ấy cũng từng là của anh.
Lúc bước ra khỏi quán ăn, Trác Thanh Liên tự nhiên nắm tay Tịch Nhan, cô cũng không đẩy ra.
Anh nắm tay cô, bước dọc theo con đường dài rộng một lúc lâu. Sau cùng, Tịch Nhan phát hiện, họ đang thẳng đường đến ven bờ sông.
Trời nhá nhem tối, trên bãi cát những người là người. Nào là thanh niên đang chuẩn bị xuống nước, nào là các cụ già tản bộ hóng mát, nào những cặp tình nhân sóng đôi rủ rỉ, cộng với tiếng cười thích thú của đám trẻ đang nô đùa.
“Em còn nhớ chỗ này không?”, Trác Thanh Liên hỏi cô đang lặng lẽ đi bên cạnh.
Trái tim Tịch Nhan bỗng nhói lên.
Đây là nơi mà hồi nhỏ vẫn thường chơi đùa. Sau giờ học buổi chiều, cô thường thích cùng Kiều Dật ra đây chơi trò đắp cát. Mặt sông sóng gợn lăn tăn, bãi cát trắng lấp lánh, đã lưu giữ quá nhiều những ký ức tươi đẹp, bên tai nghe như có tiếng ai đang hát:
“Còn nhớ lúc tuổi thơ
Anh thích chuyện trò em hay cười
Có lần
Kề vai ngồi dưới gốc đào
Gió thổi ngọn cây,
Chim líu lo hót,
Chúng ta không hiểu sao ngủ quên,
Trong mơ hoa rơi biết bao nhiêu”.
……
Hai người ngồi xuống bên bờ đê. Tịch Nhan dõi theo nước sông nửa lăn tăn nửa đỏ…, hai mắt mơ màng.
“Tịch Nhan, anh đã từng về ngõ Tử Trúc tìm em, tiếc rằng nhà em đã chuyển đi”. Trác Thanh Liên khẽ nói, “Mọi người không ai biết gia đình em đã chuyển đi đâu cả”.
“Uhm”. Tịch Nhan đưa tay vuốt lại mái tóc bị gió làm cho rối tung, “Mà chuyện đó xảy ra khi nào?”
“Năm anh mười sáu tuổi”, giọng anh trầm hẳn xuống, “Năm bà ngoại anh mất, anh thấy khó chịu trong lòng, từ lễ tang trở về, anh chạy một mạch đến ngõ Tử Trúc, muốn gặp em một lát”.
Tịch Nhan thu lại ánh nhìn, nhìn anh cảm thông, nỗi đau của anh cùng lúc khiến tim cô nhói đau.
“Em cũng được ông nội nuôi dạy lớn khôn, ông là người yêu thương em nhất trên đời này. Lúc ông qua đời, em cảm tưởng như mình cũng đi chết, chết theo ông…”
Cô đột ngột dừng lại, cắn chặt môi dưới. Khi ấy, cô tưởng mình đã chết, đến trái tim cũng chết rồi.
Trác Thanh Liên nhìn cô, đưa tay nắm lấy bàn tay cô. Một cảm giác ấm áp chạy dọc theo bàn tay, dâng lên tự đáy lòng Tịch Nhan, cô cảm giác anh hiểu cô.
“Tịch Nhan, anh cũng giống em, thời niên thiếu của chúng ta đều không hạnh phúc”. Giọng anh trầm ấm, đôi mắt như ánh lên điều gì đó, “Cô đơn, phiền muộn, bị người ta xa lánh, thiếu hơi ấm tình yêu thương. Nhưng may mắn là chúng ta đều vươn lên thoát ra khỏi hoàn cảnh. Bây giờ nghĩ lại, anh vẫn thấy cảm kích những ngày tháng đó, chính nó đã giúp anh biết quý trọng, bao dung, cảm thông, biết ơn, và càng thấm thía hơn thế nào là thất bại và đả kích, dạy anh con mắt nhìn đời nhìn người, không giống như những người thuận buồm xuôi gió, đường đời được trải hoa hồng. Hơn nữa, nếu không có những ngày tháng ấu thơ u ám ấy, anh sao có thể gặp được em? Khi ấy, em là ánh sáng duy nhất của cuộc đời anh”.
Lòng Tịch Nhan bỗng lắng lại. Cô cũng từng có ánh sáng của cuộc đời mình, chỉ có điều tia sáng ấy đã vụt tắt quá nhanh, biến mất không để lại dấu vết, đem cô trở lại với cuộc đời tối tăm, lạnh lẽo.
Tịch Nhan còn chưa hết bồi hồi, lại nghe tiếng Trá