Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.
phía mọi người cúi chào, rồi tiếp tục bước xuống.
Chỉ một chi tiết nhỏ ấy thôi đã khiến thầy cô và học sinh toàn trường phải nhớ đến cậu.
Những người quen biết Tô Hàng không ai là không khen cậu ta, khen cậu ta học giỏi, tính tình dễ gần, còn thường xuyên tươi cười nữa. Đỗ Tịch Nhan thích cậu ta, chẳng có gì là lạ cả. Bất cứ cô gái có nhãn quang bình thường nào cũng đều thích những nam sinh sinh như thế, vừa nổi bật, vừa ưu tú, khoẻ mạnh, lại có chí tiến thủ, …
Mặt Trác Thanh Liên biến sắc, cảm giác trong lồng ngực nhói đau, đau tới đáy lòng, đau tận xương tủy.
Đối diện ánh mắt đồng cảm của Dương Tranh, anh nghiến răng cười nhạt: “Cậu hiểu lầm rồi, tớ sao có thể thích cái cô Đỗ Tịch Nhan đó được? Cô bé gầy gò ốm yếu như thế, căn bản là vẫn chưa lớn hết…”
“Đúng thế, vóc dáng cô ta còn thua xa Tống Anh”. Dương Tranh vụng về an ủi.
“Các cô nàng từng qua lại với tớ, cô nào chả xinh hơn thế”. Trác Thanh Liên cất tiếng cười “haha”, lon nước ngọt trong tay bị bóp bẹp. Đỗ Tịch Nhan, thảo nào mà em không nhận ra tôi. Hóa ra trong tim em từ lâu đã có “hắn”!
Trác Thanh Liên chứng nào tật nấy, lại bắt đầu bỏ tiết, trốn học, như con ngựa hoang được tháo dây cương, suốt ngày rong chơi trên phố.
Thỉnh thoảng gặp Đỗ Tịch Nhan trong trường, anh ra vẻ không quan tâm, mắt đăm đăm nhìn một điểm vô định phía trước, cố gắng đè nén từng cơn sóng cuồn cuộn trong lòng.
Thế giới này thật quá nhỏ bé, đâu đâu cũng có thể gặp mặt, nhưng thế giới cũng quá rộng lớn, em và anh, gần trong gang tấc, mà lại xa tựa chân trời.
Lên lớp 12, bài thi thực hành đầu tiên làm ăn bung bét, cô giáo chủ nhiệm lớp không thể để tình trạng này tiếp diễn, cho “mời” Trác Thanh Liên lên văn phòng nói chuyện. Anh cà lơ phất phơ bước lên tầng hai, trong hành lang, anh chạm trán với Tô Hàng đang khệ nệ bưng một chồng nặng những vở bài tập. Sau lưng cậu ta, một cô giáo mỉm cười dặn dò: “Cẩn thận nhé, đừng để bị ngã đấy”.
“Vâng, cô cứ yên tâm ạ”. Tô Hàng nói bằng giọng phổ thong phương Bắc, miệng cười tươi như trước nay vẫn thế.
Trác Thanh Liên lạnh lùng quan sát cậu ta như nhìn một người xa lạ, lúc bước qua nhau, chân trái khẽ khàng chìa ngang ra giữa lối đi.
Hành động này, thực quá ư trẻ con, nhưng anh không ngăn được cái chân mình làm thế, mắt trâng trâng nhìn Tô Hàng bị vấp ngã, đầu gối khuỵu xuống nền xi măng cái “rầm”, tập vở trên tay vương vãi khắp sàn.
Trác Thanh Liên làm bộ chạy tới nhặt giúp, sáp lại gần Tô Hàng thì thầm vào tai: “Nếu cậu mà không đối xử tốt với cô ấy, tôi sẽ cho cậu biết tay!”
Tô Hàng thoáng nghi hoặc ngẩng đầu lên, bắt gặp một khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, làn da rám nắng, áo sơ mi hoa thấm mồ hôi nhễ nhại.
Anh chàng này cậu không hề quen, tại sao lại nói với mình những câu lạ lùng như thế?
Tô Hàng ngớ người, rì rầm hỏi lại: “Nhưng cô ấy là ai?”
“Trong lòng cậu tự hiểu rõ!”. Trác Thanh Liên nhét đống tập vở vào tay cậu, ngẩng cao đầu, thản nhiên bước vào phòng giáo vụ.
Tô Hàng đứng chôn chân tại chỗ, rất lâu sau mới định thần lại, anh ta chính là đầu sỏ đám học sinh cá biệt nổi tiếng của trường trung học Dật Dương.
Học kì hai lớp 12, Trác Thanh Liên được bố đưa ra nước ngoài.
Buổi tối trước ngày lên đường, Trác Thanh Liên chạy ra bờ sông. Hình ảnh vui chơi nô đùa cùng Tịch Nhan thuở nhỏ, lần lượt hiện lên trước mắt. Những chuyện cũ thời ngây thơ hồn nhiên tại sao chỉ có một mình anh ghi nhớ?
Anh nhặt một cành cây, viết ba chữ “Đỗ Tịch Nhan” lên bãi cát, rồi lặng lẽ nhìn nước sông liếm dần theo từng con sóng.
Anh nói với bản thân mình, Trác Thanh Liên, hãy để cho nước triều gột sạch đi tất cả, để những ký ức đào sâu chôn chặt nơi đây.
Thế nhưng, trong những ngày tháng đơn độc phiêu bạt nơi đất khách quê người, Trác Thanh Liên vẫn luôn nhớ đến Tịch Nhan. Cái tên này từ lâu đã ăn sâu vào tâm hồn anh, chỉ cần nhắm mẳt lại, trong tâm trí chỉ có hình bóng cô.
Ký ức đậm sâu như thế, dẫu cho đã xa tầm tay, nhưng vẫn mãi hoài niệm, ký ức lại khổ đau như vậy, dù cho vết thương đã lành miệng, nhưng vẫn âm ỉ nhói đau.
Năm 2007, Trác Thanh Liên nhận tấm bằng thạc sỹ kinh tế học trường đại học Ohio State, từ Mỹ trở về. Ai ai cũng bảo anh đã thay da đổi thịt, hoàn toàn lột xác tái sinh.
Đúng thế, anh đã thay đổi, không còn tuổi trẻ lông bông, không còn chán ghét cuộc đời, đã thôi u ám, độc đoán.
Trên thương trường, anh ung dung, bình tĩnh, mưu mô thủ đoạn có thừa, một tay bày mưu lập kế lo liệu việc kinh doanh của công ty; trong giao tiếp, anh đối nhân xử thế ôn tồn lễ độ, cử chỉ nho nhã, nụ cười lạnh lùng và giọng nói trầm ấm, toàn thân toát lên sức hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành.
Phụ nữ ngưỡng mộ anh nhiều không kể xiết, chết mê chết mệt như kẻ si tình, nhưng anh thường tự hỏi - cái họ yêu là tiền của anh, hay là con người anh? Anh không trêu hoa ghẹo nguyệt, đùa giỡn tình cảm của người khác, cũng không tùy tiện thể hiện tình cảm của mình.
Những tình cảm nồng nhiệt tuổi thiếu niên như một cơn bão cuốn sạch tất cả, chỉ để lại một đống hoang tàn, anh đã h