Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.
c Thanh Liên: “Tịch Nhan, trước đây anh đợi em trưởng thành, bây giờ anh đợi em trao trái tim mình cho anh”.
Tịch Nhan ngẩng đầu, anh chăm chú nhìn vào mắt cô, đáy mắt lấp lánh thiết tha.
“Tại sao lại là em?”, cô khẽ hỏi, “Đã ngần ấy năm rồi, sao lại cứ phải là em?”
Ánh mắt anh lướt qua cô, dừng lại trên mặt sông sóng gợn lăn tăn, nhún vai, chậm rãi buông một câu: “Dữ quân sơ tương thức, do như cố nhân quy”[1'>
[1'> Lần đầu gặp nhau, như người quen ngày cũ.
Tịch Nhan tim đập thình thịch.
Ánh tịch dương phủ lên người anh một màu vàng chói loá, toàn thân anh phát sáng, như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ, ánh lên trong đôi mắt long lanh của cô, lăn tăn, bồng bềnh…
Mặt trời chìm xuống đáy sông u tối. Ráng chiều rực rỡ bị màn đêm nuốt chửng, bầu trời xanh thẳm chỉ còn lại những ánh sao nhấp nhánh đầy trời.
“Chúng ta về thôi”. Tịch Nhan đứng dậy, mái tóc dài tự do tung bay trong gió.
Trác Thanh Liên khẽ gật đầu, nắm tay cô. Hai người kẻ trước người sau bước đi, để lại từng dấu chân trên nền cát mềm mịn.
Có tiếng hoan hô từ đâu đó vọng lại. Trên mặt sông tĩnh lặng. Bỗng vọt lên vô số những luồng sáng, bung ra chói lóa giữa bầu trời, như cơn mưa sao tới tấp sa xuống.
Pháo hoa! Tịch Nhan vội vã buông tay anh ra, chạy băng băng về phía trước. Cô chạy một mạch vào đám đông, ngẩng đầu lên bầu trời. Pháo hoa thắp sáng trời đêm tối tăm, rực rỡ, tráng lệ không sao tả xiết, tựa những bông hoa đua nhau bừng nở, rồi từng chùm từng chùm rơi vào điêu linh.
Tầng tầng lớp lớp bóng sáng lụi tàn, xung quanh là đám đông ồn áo nhưng xa lạ, cô thoáng thấy trong lòng hiu quạnh. Một bóng người cao lớn bước tới, đưa tay nắm chặt những ngón tay lạnh giá của cô.
Tịch Nhan ngẩng đầu, Trác Thanh Liên đang đứng trước mặt, gần tới mức không thể gần hơn, đôi mắt phản chiếu bầu trời lung linh ánh sáng, sâu quá, tưởng như chỉ một phút đơ đễnh là dễ dàng chìm nghỉm trong đôi mắt thăm thẳm ấy.
Anh kéo cô vào lòng, đặt lên môi cô nụ hôn, cuồng nhiệt long trời lở đất.
Giữa đất trời vần vũ và huyên náo xung quanh, cô như quên mất cả hít thở. Tất cả những dè dặt, chống cự đều sụp đổ, tan thành mây khỏi. Chỉ còn có môi hôn, vòng tay ôm nồng nhiệt khiến người ta nghẹt thở.
“Từ nay về sau, không cho phép em tự tiện buông tay anh ra nữa!”. Anh siết cô vào lòng, chặt tới mức khiên cô muốn ngộp thở.
Tịch Nhan nhắm mắt, bất giác mỉm cười. Đã lâu lắm rồi chưa được yêu, gần như đã quên mất thế nào là yêu, khắc cốt ghi tim vẫn là nỗi đau xé gan xé ruột.
Thế nhưng đêm nay cô dường như đã tìm được.
Giữa biển người đông nghịt, pháo hoa bừng nở đầy trời, cô ngả vào lòng anh, hít thở mùi hương của cơ thể anh, cảm giác không có gì yên bình và ngọt ngào hơn thế.
Giữa trời đẩt bao la, hai người vai kề vai, như thể thế giới này chỉ có hai người, không một ai khác.
Số phận đã định chúng ta sẽ yêu nhau
Ở bên Trác Thanh Liên, Tịch Nhan cảm thấy dường như 26 năm qua mình đã sống hoài sống phí. Cô thậm chí còn hoài nghi, có thật là mình đã từng yêu?
Năm mười bốn tuổi gặp Tô Hàng, từ đó ngưỡng mộ anh, để vầng hào quang quanh anh khiến mắt mình nhức nhối, cố với mãi tới khi cổ mỏi nhừ vẫn không chịu buông. Bởi vì, đó gần như là một loại tín ngưỡng.
Trong cuộc chiến tình cảm này, không có tranh đấu. Tịch Nhan như người bộ hành đơn độc vượt qua vực sâu, nhưng mãi mãi không thể băng qua mây mù, cũng không thấy được con đường phía trước, chỉ mù quáng đâm đầu tiến lên, chỉ sợ không theo kịp bước chân anh.
Bao nhiêu năm qua, cô chỉ biết chạy theo sau Tô Hàng, luôn nghĩ rằng mình làm được, chỉ cần cố gắng thì sẽ bắt kịp anh. Nhưng cô đã quên anh cũng đang gắng sức theo đuổi mục tiêu của chính anh.
Người xưa có câu: “Nam truy nữ, cách tọa sơn; nữ truy nam, cách tầng sa”[1'>. Thực ra, câu này không đúng. Nếu một người đàn ông, ngay từ lúc bắt đầu, không rung động trước bạn, thì dù bạn có cố gắng đến thế nào, anh ta cũng không thể yêu bạn.
[1'> Đàn ông theo đuổi phụ nữ, khó khăn như phải vượt núi, còn khi phụ nữ là người theo đuổi đàn ông, dễ dàng như xé toạc tờ giấy.
Thậm chí, dù có xuất phát từ sự cảm thông hay thương hại, cố gắng bù đắp cho bạn, cố gắng đối tốt với bạn, nhưng trái tim anh ta không thuộc về bạn, bất cứ lúc nào cũng có thể rời xa.
Tịch Nhan nhớ rất rõ, từ đầu tới cuối, Tô Hàng chưa bao giờ nói với cô một câu: Anh yêu em.
Trác Thanh Liên thì hoàn toàn khác. Anh biết nói những lời ngọt ngào, anh quan tâm tới cô, không bỏ sót bất cứ biểu hiện bất an nào từ cô. Trước mặt người khác anh mạnh mẽ, quyết liệt bao nhiêu, ngược lại duy chỉ có với cô, thì lại khiêm nhường và dịu dàng bấy nhiêu. Và điều quan trọng nhất là, anh không ngần ngại chứng minh cho cô thấy, cô là người tuyệt vời nhất trên thế gian này!
Đúng vậy, trong mắt anh, cô mãi mãi là người tuyệt vời nhất, chính cô chứ không phải ai khác. Người mà anh yêu, chính là Đỗ Tịch Nhan, là Đỗ Tịch Nhan có một không hai trên đời này.
Hư vinh cũng được, nông cạ