Tác giả: Mặc Khê
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/699 lượt.
éo không thả.
Anh Bồi vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười đối với tên đứng cạnh đó nói: “LIN¬IN, quản lý kẻ say của cậu.”
Người đàn ông lúc này mới đi lên kéo cô đó, hai người đàn ông này chia ra ôm lấy hai cô gái, đem các cô tách ra.
Anh Bồi ôm chặt An Tiểu Tâm đi ra ngoài, An Tiểu Tâm vẫn quay đầu lại gọi cô nàng kia. Đáng tiếc cô nàng say khướt đó đang giãy giụa với người đàn ông, lớn tiếng kêu: “Mễ Li, anh khốn kiếp. . . . . .”
Anh Bồi kèm hai bên An Tiểu Tâm đi tới bãi đỗ xe ngầm, tìm được xe của mình, mới thả buông tay cầm cái chìa khóa. An Tiểu Tâm lảo đảo nhìn quanh bốn phía một cái, liếc nhìn chiếc Audi A8 này, say khướt đi đến trước đầu xe.
Cô khom lưng trông nhìn bảng số xe, dùng tay chỉ con số trên bảng số xe đọc từng số từng chữ một : “XXX6666″
“Ha, xe Anh Bồi !” An Tiểu Tâm đựa đập vào mui xe một cái thật mạnh, thật to một tiếng, dọa Anh Bồi giật mình.
“Tôi cho anh biết, “ An Tiểu Tâm đứng thẳng người tới ôm một cánh tay Anh Bồi, tiếp tục gõ xe kia nói, “Đây chính là cái xe tên đó siêu cấp vô địch hoa tâm ăn chơi Anh Bồi , khẳng định anh ta đang cùng cô gái khác hẹn hò.”
Anh Bồi sờ sờ lên cái cằm, ừ, đây rốt cuộc phải làm sao?
“Mẹ kiếp !” An Tiểu Tâm một câu nói tục bùng nổ , lại hù dọa Anh Bồi giật mình.
“Ăn không của tôi nhiều cơm như vậy, trở lại cũng không nói cho tôi biết, lại còn cùng người khác lêu lổng. Cứ như vậy còn muốn theo đuổi tôi, đời sau đi nhá.” An Tiểu Tâm dùng đôi giày cao gót của mình, hung hăng đá mấy đá vào xe , xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra ngoài.
Anh Bồi không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là mang cô từ bãi đỗ xe ra ngoài. Nhớ tới Weiss Thiên Tân phía sau khu biệt thự có một suối phun nhỏ , cảnh sắc tuyệt đẹp lại yên tĩnh, vì vậy ôm An Tiểu Tâm đi về hướng đó.
An Tiểu Tâm giãy giụa không chịu nghe lời của anh, sau đó anh ghé sát vào tai nói ngọt dụ dỗ: “Tôi dẫn em đi xem suối phun, nhiều màu sắc, rất đẹp!”
An Tiểu Tâm nghe rõ, suối phun? Ẩm ướt thích nhất cái này.
Bên tai cô nghe nghe, quả nhiên xa xa truyền đến tiếng nước chảy róc rách . An Tiểu Tâm hưng phấn tháo giày cao gót, chân không chạy như bay. Anh Bồi bất đắc dĩ khom lưng nhặt giày cao gót màu đỏ của cô lên, chẳng lẽ uống rượu có thể làm cho người ta chạy trốn nhanh hơn?
Chờ anh bước nhanh đuổi theo thì An Tiểu Tâm đã sớm nhảy vào trong nước . May nhờ suối phun cũng chưa phun ra toàn bộ, chỉ hơi phun mạnh thật thấp. An Tiểu Tâm ở trong nước đá lung tung , trên ngước khoắc chiếc áo tây trang đắt giá đã sớm không biết bỏ rơi đi đâu rồi. trên bộ lệ phục của cô, trên tóc, trên mặt, trên vai, trên đùi đều có nước, từng viên một phản xạ suối phun như viên pha lê ngũ sắc.
Ban đêm mát mẻ gió khẽ hôn lên gò má mềm mại của cô, bên tóc mai khẽ cài một chiếc kẹp trong làn gió nhẹ khẽ thổi phập phồng. Cô hơi xoắn mái tóc dái của mình, quay người lại, thẳng tắp nhìn vào cặp mắt sáng ngời kia của Anh Bồi.
Giờ phút này, cô đứng ở trung tâm sắc màu rực rỡ, hai tay chống nạnh, khẽ nhếch cằm nhỏ, cong khóe miệng, lộ ra lúm đồng tiền, lông mày công lên, híp mắt, lộ ra hàm răng trắng noãn , hướng về phía Anh Bồi thản nhiên cười, sau đó cười khoái trà kêu “Mau tới, Ẩm Ướt.”
Anh Bồi đứng ở đó không động, bóng dáng yêu yều xinh đẹp trong mắt anh biến mất. Bên tóc mai cô lộ ra nửa chiếc kẹp lung linh,nhưng so ra giờ phút này cũng kém linh động xinh đẹp so với cô. Anh thích cô bộ dáng hấp dẫn dí dỏm sức, anh thích cô bộ dáng xấu hổ chân thật này!
Thế nhưng, cô lại gọi anh —— Ẩm Ướt!
Anh Bồi nhìn chằm chằm An Tiểu Tâm, cố gắng đè nén trong lòng rung động, còn có một phần chua xót khó tả kia. Thật lâu, anh mới tiến lên một bước, trầm thấp hỏi: “Em. . . . . . Gọi anh?”
“Đúng vậy, nhanh lên qua đây, em có bí mật nói cho anh biết.” An Tiểu Tâm giọng nói vô cùng trong trẻo, cô tìm được một chỗ đá cẩm thạch bên hồ ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Anh Bồi, cười vỗ vỗ bên cạnh vị trí.
Anh Bồi chậm rãi ở bên cạnh cô ngồi xuống, An Tiểu Tâm giống như mèo nhỏ đem đầu ghé vào anh.
“Ẩm ướt, em nên làm cái gì?” Trong thanh âm tràn đầy vô dụng, đây cũng là dáng vẻ Anh Bồi cảm thấy xa lạ.
“Sao vậy?” Anh Bồi khẽ đáp lại.
“Ẩm ướt, em không phải đang nằm mơ? Mỗi lần đều ở đây trong mộng gặp anh. Nhưng mỗi lần anh đều không nghe em kể xong liền biến mất. Lần này anh sẽ hãy nghe em nói hết chứ? Em bực bội muốn chết rối, lần này không cho lại biến mất, nhất định phải nghe em nói hết.” An Tiểu Tâm đầu gối lên cánh tay Anh Bồi , làm nũng.
“Ừ” Anh Bồi hừ nhẹ.
“Em cho anh biết, có một hoa tâm đại củ cải đang theo đuổi em.” An Tiểu Tâm ngồi một bên gạt gạt chiếc kẹp trên tóc.
“Vậy sao?” Anh Bồi không biết nên làm sao đáp lại An Tiểu Tâm.
An Tiểu Tâm phiền não níu lấy trong tay kẹp, mím mím môi nói: “Chính là cái tên hoa tâm Phó Tổng Anh Bồi ở công ty của em đó. Thật không biết anh ta theo đuổi con gái thế nào nữa, dung toàn những mánh khóe cũ rích. Cố ý để cho em trả nợ ân tình, để em nấu cơm cho anh ta ăn.Theo em tập thể dục buổi sáng, theo em đi dạo phố, uống cà ph