Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.

ái vào giữa môi.
Nàng cảm thấy muốn đấm cho anh một quả. "Nói đi. Anh không thể để tôi thắc thỏm như thế được."
"Rồi em sẽ nói lại với Lisa," anh nói lúng búng vì phải ngậm mấy cái vít, "và làm tôi gặp rắc rối với Louie."
"Tôi sẽ không nói đâu – làm ơn điiiii," nàng vòi vĩnh.
Một âm thanh vang lên gần lồng ngực Nick khiến nàng ngừng nài nỉ. Anh nhổ đám ốc vít ra và lại cắn lấy ngón giữa của cái găng tay. Sau đó, anh cho tay vào bên trong áo và lấy ra một chiếc điện thoại di động mỏng. "Phải, Nick đây," anh trả lời và nhồi cái găng tay vào túi áo. Anh nghe chừng một phút, sau đó trợn mắt lên. "Vậy thì khi nào hắn có thể ra khỏi đó?" Anh kẹp điện thoại giữa tai với vai và tiếp tục đóng chặt cái chốt cửa. "Giờ trễ quá rồi. Nếu hắn không muốn làm với chúng ta, hắn phải nói rõ, nếu không thì hắn phải nhắc cái mông cùng với đống nhựa PVC của hắn tới làm việc trước hôm thứ Năm. Chúng ta đã gặp may vì thời tiết đẹp và tôi không muốn thúc ép." Anh nói về diện tích và thể tích mà Delaney không hiểu gì cả. Anh xiết chặt tấm kim loại đúc vào khung cửa sau đó nhét cái tuốc nơ vít vào trong túi dụng cụ. "Gọi Ann Marie, cô ta sẽ đưa cho anh số ở trên đó. Nó là tám mươi hay tám lăm ngàn gì đó, tôi không chắc." Anh nhấn vào nút tắt trên điện thoại đi động, sau đó cất trở lại dưới áo khoác. Anh lục túi trước quần jeans, sau đó đưa cho cô một chùm chìa khóa. "Thử xem," anh bảo khi bước vào trong trong tiệm và bấm khóa cửa.
Khi nàng làm như anh yêu cầu, cả hai ổ khóa đều mở dễ dàng. Nàng nhặt cốc cà phê của Nick và cái phích trên mặt đất rồi bước vào phía sau tiệm. Vì không rảnh tay, nàng dùng chân đóng cửa và bước vào phòng chứa đồ. Cái dây đai chứa dụng cụ và áo khoác của Nick đặt trên quầy gần lò vi sóng. Cái khoan ở trên sàn nhà vẫn có mũi khoan cắm vào lỗ, nhưng không thấy anh đâu cả.
Từ phía sau cánh cửa đóng kín của phòng tắm, nàng nghe tiếng giật nước khi cởi áo choàng và găng tay. Nàng treo chúng lên mắc áo gần cửa, sau đó lấy một cốc cà phê nóng cho mình và vội vã bước ra đằng trước tiệm. Vì một lý do khó hiểu nào đó, đứng trong hành lang khi Nick đang dùng nhà tắm của nàng làm nàng cảm thấy mình giống một kẻ tọc mạch, cũng như lúc nàng đã giấu ánh mắt sau cặp kính râm ở Value Rite và quan sát anh mua một hộp mười hai cái bao cao su loại lớn, có gân. Khi đó anh khoảng mười bảy tuổi.
Delaney mở sổ hẹn và nhìn vào trang trống. Nàng đã từng có một số bạn trai, và họ hiển nhiên đã dùng phòng tắm của nàng. Nhưng vì một lý do mà nàng không thể tự giải thích được, điều đó với Nick thì lại khác. Riêng tư hơn… và gần như thân mật. Như thể anh là người tình của nàng chứ không phải là chàng trai đã trêu tức nàng trong gần suốt quãng đời nàng, sau đó lợi dụng nàng để trả đũa Henry.
Nàng nghe cánh cửa phòng tắm mở ra và nàng uống một ngụm lớn cà phê.
"Em đã thử cánh cửa trước chưa?" anh hỏi, gót giày nện lên lớp vải sơn lót sàn khi anh bước về phía nàng.
"Chưa." Nàng ngoái lại nhìn anh và dõi theo khi anh bước lại. "Cám ơn vì cái khóa mới. Tôi nợ anh bao nhiêu nhỉ?"
"Nó dùng được. Tôi đã kiểm tra cho em," anh nói thay vì trả lời câu hỏi của nàng. Anh dừng lại bên cạnh nàng, sau đó dựa hông vào quầy ngay cạnh khủy tay phải của nàng. "Nó nằm trên sàn nhà khi tôi thay khóa trước," anh nói và chỉ vào một chiếc phong bì trên quầy thu ngân. "Ai đó đã nhét nó qua khe cửa trước nhà em."
Duy nhất tên cửa hàng được đánh máy trên nền giấy trắng, và nàng đoán rằng nó có thể là một thông báo nào đó về cuộc họp mặt của hiệp hội doanh nhân thị trấn hoặc một cái gì cũng hay ho tương tự.
"Hai má của em đỏ ửng kìa."
"Ở đây hơi lạnh," nàng nói, cũng không chắc là nhiệt độ có ảnh hưởng gì đến đôi má không.
"Em sẽ không sống nổi qua mùa đông." Anh ấp tay lên cốc cà phê của nàng vài giây, sau đó áp hai lòng bàn tay vào má nàng. "Có còn chỗ nào cần làm ấm nữa không?"
Ừ-ờ. "Không."
"Chắc không?" Đầu ngón tay của anh vuốt nhẹ tóc nàng đằng sau hai tai. "Tôi sẽ sưởi cho em thật ấm." Ngón cái của anh lướt qua cằm nàng, sau đó vuốt xuống môi dưới của nàng. "Thỏ hoang."
Nàng nắm tay lại và thụi vào bụng anh.
Thay vì giận dữ, anh cười to sau đó buông hai tay xuôi theo thân hình. "Em từng thú vị hơn thế này."
"Khi nào?"
"Khi em từng trợn trừng mắt và nổi điên và nhìn như thể em muốn đánh tôi nhưng chỉ là bộ tịch thôi em sẽ chẳng đời nào làm được. Quai hàm của em nghiến chặt và môi em mím lại. Hồi trung học, tất cả những gì tôi làm là nhìn em, và em sẽ chạy mất."
"Đó là bởi vì anh đã ném tôi suýt ngất bằng một quả cầu tuyết."
Anh cau mày khiến trán nhăn lại và đứng thẳng lên. "Quả cầu tuyết đó chỉ là một tai nạn thôi."
"Thật sao, phần nào? Khi anh tình cờ vun tuyết lại thành một quả cầu cứng, hay là khi anh tình cờ ném nó vào tôi?"
"Tôi không định ném em mạnh như vậy."
"Nhưng tại sao anh lại ném tôi?"
Anh nghĩ một lúc rồi nói, "Vì em đứng đó."
Nàng đảo mắt. "Thật là khôn ngoan, Nick ạ."
"Đó là sự thật."
"Tôi sẽ phải nhớ chuyện này vào lần sau khi tôi gặp anh trên vạch qua


Old school Easter eggs.