XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.

đường và chân tôi ngứa ngáy muốn hất ngã anh."
Anh mỉm cười để lộ hàm răng trắng đều đặn. "Em đã trở thành một kẻ cay nghiệt tầm thường kể từ khi đi xa."
"Tôi đã trở thành chính tôi."
"Tôi nghĩ mình thích điều đó."
"Chà, tôi cho là mình sẽ chết vì hạnh phúc đấy."
"Những điều đó khiến tôi tự hỏi liệu có gì thay đổi khác trước nữa chăng." Anh với tay và búng nhẹ vào cái khóa trên dây kéo của áo nàng. Miếng kim loại mát lạnh chạm vào xương ức của nàng và nằm sát làn da nàng.
Delaney hít một hơi ngắn nhưng không nhìn đi chỗ khác. Anh rời mắt khỏi cổ nàng, và nàng ngước lên nhìn vào mắt anh. Trong khoảng một giây, anh đã từ một chàng trai bình thường trở thành anh chàng xấu tính đã cùng nàng lớn lên. Nàng đã thấy ánh mắt bàng bạc đó nhiều lần đến nỗi không biết anh có định giậm chân, la hét và làm nàng chạy như điên. Làm nàng nghĩ rằng anh định ném sâu lên người nàng, hay một điều gì đó gớm ghiếc tương tự. Nàng không để cho anh đe dọa mình. Nàng đã luôn luôn để anh thắng, và bây giờ nàng cố thủ vì tất cả những lần thua cuộc trước đây. "Tôi không còn là đứa con gái mà anh từng thù hận trước đây nữa. Tôi không sợ anh đâu."
Anh nhướng một bên chân mày đen nhánh trên vầng trán rám nắng của mình. "Không ư?"
"Không."
Hai người nhìn trừng trừng vào nhau khi anh với tới cái khóa kim loại trên cái dây kéo áo nàng lần nữa. Anh chầm chậm kéo nó xuống một phân dọc theo rãnh thật êm ái. "Bây giờ em có sợ không?"
Hai tay nàng siết chặt hai bên hông. Anh đang thử nàng. Anh đang cố làm nàng nao núng trước. Nàng lắc đầu.
Miếng kim loại trượt xuống thêm vài nấc sau đó dừng lại. "Giờ thì sao?"
"Không. Anh sẽ không dọa được tôi đâu. Tôi biết anh là loại gì mà."
"Ừ - hử." Cái khóa trượt thêm vài phân nữa và chiếc cổ áo sọc mở ra. "Nói với tôi những gì em nghĩ là em biết đi."
"Anh là một tên bịp bợm. Anh sẽ không làm tổn thưong tôi được đâu. Ngay bây giờ anh muốn tôi nghĩ rằng anh định cởi đồ tôi trong khi mọi người đi ngang qua cánh cửa sổ lớn ở nhà tôi. Anh tưởng rằng tôi sẽ căng thẳng, và sau đó anh có thể bỏ đi và cười thoải mái. Nhưng đoán xem đó là gì nào?"
Anh kéo miếng kim loại đến bông hồng vàng khóa phía trước áo ngực nàng. "Gì?"
Nàng thở mạnh và gọi anh là tên bịp bợm. "Anh sẽ không làm đâu."
Xoẹttt.
Miệng Delaney há hốc, và nàng nhìn xuống phía trước áo mình. Dải áo sọc đen mở ra, hai mép áo cách nhau vài phân, để lộ ra chiếc áo nịt ngực da báo và bầu vú nở nang của nàng. Rồi trước khi Delaney hiểu chuyện đã xảy ra như thế nào, nàng thấy mình bị nhấc lên và đặt xuống ngay trên cuốn sổ hẹn. Chất vải mềm của chiếc quần jeans của anh cọ lên đầu gối nàng, và mặt bàn bằng nhựa formica màu xanh ở dưới đùi nàng lạnh lẽo. "Anh nghĩ anh đang làm gì thế hả?" nàng thở hổn hển và giữ chặt lấy phần áo phía trước.
"Suụyt…" Anh chạm tay vào môi nàng. Ánh mắt anh áp chặt lên khung cửa sổ lớn ở phía sau Delaney tầm ba mét rưỡi. "Tay chủ tiệm sách đang bước qua đấy. Em sẽ không muốn hắn nghe thấy tiếng em và dí mũi vào kính cửa sổ chứ, phải không?"
Delaney ngoái nhìn ra ngoài, nhưng vỉa hè vẫn trống không. "Để tôi xuống," nàng yêu cầu.
"Lúc này em có sợ không?"
"Không."
"Tôi không tin em đâu. Em trông cứ như sắp vãi linh hồn ra rồi ấy."
"Tôi không sợ. Tôi chỉ là quá lịch sự để chơi trò chơi của anh thôi."
"Chúng ta còn chưa bắt đầu chơi mà."
Nhưng họ đã bắt đầu rồi, và anh là một người mà nàng không muốn chơi cùng. Anh quá nguy hiểm và nàng cũng cảm thấy anh thật quá lôi cuốn. "Anh còn trò tệ hại nào kinh khiếp hơn thế này không?"
Một nụ cười đầy nhục cảm nở trên môi anh. "Hẳn nhiên rồi. Cái áo nịt da báo em mặc khá là hoang dại."
Delaney buông vạt trước áo một khoảng đủ dài để kéo lên lại. Khi nó đã khép lại nàng thả lỏng một chút. "Này đừng vội mừng. Tôi biết là tôi không sợ đâu."
Nụ cười lặng lẽ khó lường cả anh bao trùm lấy nàng. "Em chắc không?"
"Hoàn toàn chắc."
Ánh mắt của anh trượt xuống miệng nàng. "Tôi đoán rằng tôi sẽ phải xem mình có thể làm gì."
"Đó không phải một lời thách thức."
"Nó là một thách thức, Delaney à." Anh miết khớp ngón tay suốt gò má nàng, và hơi thở nàng gấp gáp hơn một chút. "Một người đàn ông sẽ biết khi nào thì anh ta bị thách thức bởi một phụ nữ."
"Tôi rút nó lại." Nàng nắm cổ tay anh.
Anh lắc đầu. "Em không thể. Em đã đưa ra rồi."
"Ồ, không." Delaney hạ ánh nhìn xuống chiếc cằm mạnh mẽ ương ngạnh của anh. Một nơi nào đó an toàn, tránh xa khỏi đôi mắt hút hồn của anh. "Không. Tôi chưa đưa ra cái gì cả."
"Có thể đó là lý do khiến em cảm thấy căng thẳng. Em cần phải thư giãn."
Nàng đón lấy ánh mắt của anh và đẩy tay anh ra khỏi má nàng. "Tôi không cần thư giãn. Tôi lúc nào cũng thư giãn," nàng nói bừa.
Anh nhìn nàng với vẻ nghi ngờ.
"Thực sự là như vậy."
Anh cúi mặt xuống mặt nàng. "Vậy thì có thể em cần ai đó biết rằng anh ta đang làm gì."
"Có phải anh đang chào hàng bản thân không?"
Miệng của anh chạm phớt qua miệng nàng khi anh lắc đầu. "Không."
Hơi thở của Delaney nghẹn trong