Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.

cổ. "Vậy tại sao anh lại làm điều này với tôi?"
"Nó thú vị," anh nói khẽ như một tiếng đặt một nụ hôn nồng nàn lên khóe môi nàng. "Và mùi vị cũng rất ngon lành. Em luôn luôn ngon lành, Delaney à." Anh phớt nhẹ môi qua môi nàng. "Khắp mọi chỗ," anh nói và mở to miệng ngậm lấy miệng nàng. Anh nghiêng đầu sang bên và trong tích tắc mọi thứ đều biến đổi. Nụ hôn trở nên nóng bỏng và ẩm ướt như anh đang mút hết nước từ một quả đào. Anh cắn miệng nàng và đòi hỏi nàng đáp lại. Anh cuốn lưỡi của nàng vào miệng anh. Bên trong miệng anh ấm áp và trơn bóng, và nàng cảm thấy xương tan chảy. Nàng không cách gì bắt anh ngừng lại lúc này. Nàng buông thả bản thân và hôn anh, cũng ngấu nghiến như cơn đói của anh. Anh thật tuyệt. Tuyệt ở chỗ có thể làm nnàg cảm thấy như thế này. Khiến nàng cảm thấy còn hơn là vui sướng khi làm những điều mà nàng không định làm. Khiến nàng ngộp thở. Khiến làn da nàng ngứa ran và se lại.
Bàn tay anh di chuyển tới đầu gối nàng và anh đẩy chúng tách ra. Nàng cảm thấy chiếc quần Levi’s của anh chạm khẽ khi anh bước vào giữa hai đùi nàng, cảm thấy anh đang xiết cổ tay nàng khi nâng tay nàng lên vai anh. Một tay của anh ôm lấy ngực nàng và nàng rên rỉ từ sâu trong cổ họng. Dạ dày nàng thắt lại và núm vú nàng săn cứng. Qua lần áo len và nịt ngực sa tanh, nàng cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay của anh. Nàng uốn người về phía anh, đòi hỏi thêm nữa. Bàn tay của nàng trượt theo bờ vai rộng của anh tới hai bên đầu anh. Ngón tay cái của nàng vuốt ve nhẹ quai hàm anh, và nàng trượt lòng bàn tay dọc theo cổ anh. Nàng cảm thấy nhịp mạch đập dồn dập trong anh và hơi thở phập phồng ngắt quãng bên trong phổi anh, và cảm giác thỏa mãn thuần tính nữ chảy tràn trong người nàng. Ngón tay của nàng tìm đến trước áo sơ mi của anh và bắt đầu cởi nút. Mười năm trước anh đã thấy hầu hết từng phân trên cơ thể nàng, còn nàng thậm chí chưa từng có được một thoáng nhìn lướt qua ngực anh. Nàng mở chiếc áo vải flannel để thỏa mãn nỗi tò mò trước đây. Sau đó nàng ngừng hôn, ngả đầu về phía sau để ngắm anh rõ hơn và không phải thất vọng. Anh sở hữu lồng ngực có thể xui phụ nữ nhét tiền vào ống quần anh. Hai đầu ngực màu nâu sẫm và các bắp thịt chia thành múi, làn da hoàn hảo và lớp lông đen trả dài xuống chiếc bụng phẳng, vòng quanh rốn, sau đó biến mất dưới cạp quần jean. Đôi mắt nàng dời xuống phía trước quần của anh và khối to lớn vòng lên dưới cúc quần. Nàng ngước lên nhìn mặt anh. Anh nhìn lại nàng từ hàng mi mắt khép hờ, miệng của anh vẫn còn ướt át sau nụ hôn. Bàn tay nàng di chuyển trên ngực anh, và ngón tay của nàng xới những rãnh trên lớp lông ngực. Dưới sự vuốt ve của nàng, cơ ngực anh căng lên.
"Dừng lại một phút," anh nói, giọng khản đặc, như thể anh vừa mới ngủ dậy. "Trừ khi em muốn quý bà tóc xanh ở cửa biết chúng ta đang làm gì."
Nàng cứng người. "Anh đang đùa phải không?”
"Không. Trông giống cô giáo hồi lớp một của tôi, bà Vaughn."
"Laverne!" nàng thì thầm rõ ràng và nhìn qua vai. "Bà ấy muốn gì?"
"Có thể là cắt tóc," anh nói và vờn ngón tay cái qua núm vú nàng.
"Dừng lại." Nàng lật người và đẩy tay anh sang một bên. "Tôi không thể tin là tôi lại để điều này xảy ra với mình một lần nữa. Bà ta còn có ở đó không?"
"Còn."
"Anh nghĩ bà ta có thể thấy chúng ta không?" nàng hỏi.
"Tôi không biết."
"Bà ấy đang làm gì?"
"Nhìn chằm chằm vào tôi."
"Tôi không thể tin được điều này. Chỉ mới tối qua mẹ tôi cằn nhằn tôi vì cách hành xử đáng hổ thẹn của tôi với anh ở quán Hennesey." Nàng lắc đầu. "Giờ lại thêm chuyện này. Leverne sẽ kể với mọi người."
"Có thể lắm."
Nàng ngước nhìn anh, vẫn đang đứng giữa hai chân nàng. "Anh không lo lắng sao?"
"Chính xác là tôi nên lo lắng về điều gì? Rằng chúng ta chỉ vừa mới đến đoạn vui vẻ? Rằng tay tôi đã ở trên ngực của em, và tay em đã ở trên ngực tôi, và cả hai chúng ta đã có khoảng thời gian thú vị? Khốn thật, đó đúng là những điều tôi quan tâm. Tôi còn chưa xong. Nhưng đừng trông chờ tôi lo rằng có một quý bà bé nhỏ già cỗi đang nhìn qua cửa sổ và theo dõi. Tại sao tôi phải quan tâm những gì người khác sẽ nói về chuyện này? Mọi người đã bàn tán về tôi từ ngày tôi sinh ra. Tôi đã ngừng quan tâm từ lâu rồi."
Delaney đẩy vai anh cho đến khi anh bước lùi lại một bước. Với niềm khát khao còn rung động trong từng dây thần kinh, nàng nhảy xuống quầy và quay lại đúng lúc bà Vaughn loạng choạng bỏ đi trong bộ đồ mặc ở nhà màu hồng và tất cao quá gối. "Mọi người trong thị trấn này nghĩ rằng chúng ta ngủ với nhau. Và anh nên quan tâm vì anh có thể mất phần tài sản Henry để lại cho anh đấy."
"Sao thế được? Lần cuối tôi xem lại thì vào một lúc nào đó trong khi giao hợp, người ta xuất tinh. Nếu không thì nó chẳng gọi là gì hơn sờ soạng cả."
Delaney rên rỉ và đưa tay ôm đầu. "Tôi không thuộc về nơi này. Tôi ghét thị trấn này. Tôi ghét mọi thứ về nó. Tôi không thể chờ đến lúc biến đi. Tôi muốn lấy lại cuộc đời mình."
"Nhìn mặt tích cực đi," anh nói, và nnàg nghe tiếng gót giày anh nện trên sàn khi anh bước ra phía sau. "Khi rời khỏi đ