Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/735 lượt.
báo, con gái là hòn ngọc quý trên tay cha mẹ đó sao?Thế cứ đặt cho con bé cái tên Cố Minh Châu vậy!”
Bữa đó, Nguyễn Vô Song vận tấm áo màu xanh, bà đứng trước bồn hoa to, nụ cười hiền hậu nở trên môi làm Minh Châu càng ngắm càng thấy dì Nguyễn đẹp đằm thắm mặn mà, khiến cô bé cũng toe toét cười theo. Nguyễn Vô Song tháo găng tay, bước lại gần hai bố con, ôm cô trong vòng tay rồi hôn chút chít mấy cái, bà cười bảo chồng, "Chẳng ngờ bố nó vẫn có chút văn hóa. Cái tên Cố Minh Châu nghe đáng yêu quá."
“Đương nhiên rồi!” Cố Bác Vân đắc ý bế thốc Minh Châu nhỏ bé lên, cho cô bé bay lên bay xuống bằng trò đi tàu bay, khiến cô bé con cười vang đầy sảng khoái. Ông cũng cười, tiếng cười vang khắp khu vườn rộng rãi thoáng đãng của nhà họ cố. Dường như đến tận hôm nay giọng nói đó vẫn còn văng vẳng bên tai cô: “Cố Minh Châu... thế là bố có hòn ngọc quý trên tay rồi...”
“Minh Châu hả?”, tiếng gọi già nua của Cố Bác Vân vọng tới làm Cố Minh Châu giật mình sực tinh: “Vâng là con”, cô đứng dậy, đưa hai tay xoa nắn khuôn mặt đã cứng đờ. Điều chỉnh cảm xúc ổn thỏa rồi mới đấy cửa bước vào phòng ngủ.
Cố Minh Châu kéo ghế ngồi cạnh giường, nhìn người bố đang ngồi tựa lưng trên giường hồi lâu, cô cười bảo, “Bố, báo cáo xét nghiệm của bố có rồi đấy ạ.”
Nét anh tuấn thời trai tráng dưới mái tóc muối tiêu chái ngược ra sau vẫn còn phảng phất trên khuôn mặt ông. Ông ngước mắt, gật đầu với cô con gái: “ừ.”
Cố Minh Châu lật sang trang có kết quả chẩn đoán rồi đưa ông xem. Cầm trên tay bản báo cáo xét nghiệm, Cố Bác Vân sững lại hồi lâu, sau mất phút đăm chiêu ông mới ngước nhìn cô con gái: “Không sao. Con đừng lo... Minh Châu.”
“Có phải báo cáo xét nghiệm của con đâu mà con phải lo.” Cố Minh Châu hờ hững nói, “Con sẽ dốc sức làm những gì có thể, còn những thứ sức người không thể gánh nổi thì đành trông chờ vào số mệnh của mỗi người vậy."
Cố Bác Vân im lặng, giữa hai bố con ông, rào cản ngăn cách này đã tồn tại từ lâu lắm rồi.
“Bố”, thấy ông rầu rầu nên thái độ của Cố Minh Châu cũng dịu xuống, cô khẽ nói, “Con đã thu xếp ngày kia đưa bố đi làm xét nghiệm lại. Sau đó mới quyết định trình tự điều trị theo kết quả chi tiết. Con biết, việc này sẽ rất đau đớn, nhưng... chúng ta hãy cứ dốc sức thử một lần, được không bố?”
Cố Bác Vân nhích người ra mép giường, vỗ lên hai đầu gối đang tì vào giường của cô, ông cất lời nhẹ nhõm: “Có đau đớn nào mà bố chưa từng trải qua đâu? Con yên tâm, chữa trị thế nào con cứ tự mình quyết định, bố sẽ theo ý con."
Lúc Trình Quang mò đến quán bar thì Cố Minh Châu đã lọt thỏm giữa những lời ve vãn của một đám đàn ông.
Áo khoác ngoài chẳng rõ đã quẳng đi đằng nào, giờ đây, trên người chỉ vận một bộ váy liền, hai dây, màu đen ánh kim, chất vải mềm mại ôm sát những đường cong mơn mởn, quyến rũ cùa cơ thể. Cô ngồi trên chiếc ghế cao trước quầy bar, đôi gò má phơn phớt hồng, mắt sóng sánh như nước hồ thu.
Phục vụ thấy Trình Quang đến liền cúi đầu chào: “Anh Quang ạ!” Trình Quang gật đầu đáp lại, đoạn ngồi xuống bên Cố Minh Châu, cởi áo khoác của mình choàng lên người cô. Đám đàn ông chộn rộn xung quanh đột nhiên tản đi mất hút.
"Cậu chết dấp ở xó nào mà bây giờ mới tới.” Cố Minh Châu đẩy một ly rượu về phía cậu.
"Qua Tết, Lộ Hân Nam sẽ khai trương công ty thiết kế, mấy ngày em qua bên đó đỡ đần mấy việc.”
"Đồ trọng sắc khinh bạn." Cố Minh Châu nguýt thằng em, cu cậu nhấp ngụm rượu rồi cười lấp liếm, chẳng thèm phủ nhận lấy nửa câu.
"ực!” Cố Minh Châu chau mày nuốt chửng một ngụm rượu lớn, cái lạnh dội thẳng xuống lồng ngực, “Phải rồi! Nói Lộ Hân Nam chừa ra một vị trí thiết kế trang sức nhé, chỗ nào tốt vào, phải một mình một máng, phải có cơ phát triển mới được. Nguyễn Hạ sắp tốt nghiệp rồi, về thì đến đó làm”
Trình Quang phá lên cười, “Lộ Hân Nam bắt chẹt ông già ở nhà không biết bao nhiêu là vốn liếng cốt mời được nhà thiết kế tầm cỡ quốc tế. Nguyễn Hạ mới ra trường, đến đó giúp việc lặt vặt, tích lũy kinh nghiệm còn nghe được, chứ chẳng nhẽ chị lại bắt Lộ Hân Nam phải giữ một ghế chính thức cho con bé thật à?”
“Biến đi!” Cố Minh Châu gắt gỏng đập bàn, “Sông núi sinh tài đời vẫn có, Trường Giang sóng sau xô sóng trước. Tiểu Hạ nhà mình giỏi như thế, cho nó đến chỗ Lộ Hân Nam là để thắt chặt quan hệ! Cậu! Lôi Lộ Hân Nam đến đây cho tôi, tự tôi sẽ nói chuyện với nó!”
Trình Quang cười giả lả, ghìm chặt tay cô, rối rít bảo “Ấy chớ chớ,” “Dạo này cô ấy bận tối tăm mặt mũi, chị đừng tìm cô ấy nữa, em sẽ dặn cô ấy dành một chỗ là được chứ gì!”
Đôi mắt hơi lờ đờ mơ màng của cô ánh lên vẻ “thế còn tạm chấp nhận được". Trình Quang cầm điện thoại của Cố Minh Châu, xoay nghịch trong tay, “Có chuyện gì mà chị lại nốc lắm rượu thế?”
“Lục Lục...” Cố Minh Châu cau mày dốc cạn ly rượu, đoạn thở hắt ra nặng nề, “Bố chị bị... ung thư gan.”
Trình Quang sững sờ, "... chú Cố?”
“ừ. Hôm nay vừa nhận được kết quả xét nghiệm, chị nói với cụ rồi.” “Chị Minh Châu, có cần em giúp gì không?” Trình Quang nghiêm mặt.
“Cậu năng đến thăm cụ hộ chị, cậu cũng biết... chị chẳ