Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/729 lượt.
hiện giờ chẳng còn gì để so sánh với sáu năm về trước, hay chí ít thì Cố Minh Châu đã không còn bắt gặp nơi anh những phản ứng cô dễ đàng đoán trước mỗi khi có chuyện quan trọng. Báo ngày hôm sau của thành phố C đã đăng tải hai loạt ảnh rất bắt mắt: Trước cửa cùng một khách sạn, trước tiên là hình ảnh Dung Lỗi và Cố Minh Châu dìu nhau bước vào trong ánh đèn rực rỡ của màn đêm. Sau đó là hình ảnh vào sáng ngày hôm sau, một Cố Minh Châu trong bộ quần áo mới toanh cùng nụ cười e thẹn đang nằm gọn trong vòng tay Dung Lỗi. Bên cạnh bức ảnh là cái tin giật gân cùng thời gian và địa điểm cụ thể được đăng kèm. Cùng lúc đó, đi đâu người ta cũng bắt gặp tin tức về chàng trai Phương Phi Trì cô đơn lé bóng, mượn rượu trút sầu trong một quán bar. Phía Dung Lỗi không hề có bất kỳ phán ứng nào, thậm chí chẳng có lấy một cuộc điện thoại. Người đầu tiên tìm đến tận cửa lại là mẹ anh. Mẹ Dung Lỗi là mẫu dâu trưởng của một gia đình quyền thế danh giá điển hình. Bà có dung mạo đoan trang, tính cách dịu dàng, nhã nhặn, biết đối nhân xử thế và rất khéo léo. Kể cả vào lúc con trai bà đang trải qua quãng thời gian khốn đốn nhất thì bà vẫn nở nụ cười nuối tiếc với Cố Minh Châu khi bắt gặp cô đứng lấp ló ngó nghiêng sau cánh cửa nhà họ Dung mà không hề có lấy nửa lời trách móc hay tổ ý muốn xua đuổi. Sáu năm không gặp, giờ đây, trong một quán trà yên tĩnh thanh nhã, hai người phụ nữ ngồi đối diện nhìn nhau cho đến khi Cố Minh Châu mím cười mở lời trước: “Bác Dung, cháu thấy bác vẫn đẹp như ngày nào ạ.” Bà Dung cười gật dâu, "Minh Châu, cháu là đứa con gái thông minh, giữa bác và cháu không cần vòng vo nữa, cháu hãy nói thật với bác, rốt cuộc cháu và Dung Lỗi có chuyện gi?” "Thưa bác, bác đã hỏi qua Dung Lỗi về vấn đề này chưa ạ?” Cố Minh Châu rót trà vào tách cho bà, trên khuôn mặt là nụ cười tươi tắn. Bà Dung gật đầu, ý chừng muốn nói lại thôi. Chẳng hề gặng hỏi, Cố Minh Châu chỉ lẳng lặng nhấp tách trà. Bẵng đi một lúc, cuối cùng bà Dung mới ra vẻ hạ quyết tầm mở lời với cô: “Hôm nay bác đến đây là theo ý của ông nội Dung Lỗi. Ông cụ rất thích cô con gái út nhà họ Đièn, thoạt đầu tính để hai đứa nó có thời gian tìm hiểu nhau, xuân sang năm thì chuẩn bị đính hôn.” Bà nói khéo vậy nhưng Cố Minh Châu nghe là hiểu ngay. Nhà họ Dung muốn Dung Lỗi lấy Điền Tư Tư song cũng chẳng hề ngó ngàng đến ý kiến của bản thân anh, mà ước chừng Dung Lỗi cũng chưa có câu trả lời rõ ràng, thành thứ ông cụ nhà họ Dung mới sai người đi nghe ngóng tin tức chính xác, hoặc, ông cụ đang định bụng thử xem có thể khuyên cô rút lui không.
"Chuyện giữa cháu và Dung Lỗi, không phải chỉ mình cháu nói dăm câu là đã có thể làm sáng tỏ được. Phụ nữ vào tầm tuổi này như này, nếu lấy lý do tình yêu ra để làm cái cớ thì xem chừng ấu trĩ quá. Song quả thật nhiều lúc cháu cũng cực chẳng đã.” Ngay tức khắc giọng điệu của Cố Minh Châu đã đổi chiều theo hướng gió, cô cúi gằm mặt, gượng cười vẻ bất đắc dĩ, “Bác Dung ạ, bác cũng chớ khó xử, Dung Lỗi là dứa con bác mang nặng đẻ đau chửa tháng mười ngày, dốc hết tâm can nuôi lớn đến ngần này, chẳng ai thật lòng mong anh ấy hạnh phúc hơn bác. Còn cháu, cháu cũng thành tâm mong anh ấy sống vui vẻ, lí nên cháu nghe bác, bác nói sao cháu sẽ làm vậy." Khóe mắt bà Dung đỏ hoe trước những lời lẽ của cô. Đành rằng Dung Lỗi không từ chối cô bé mà ông nội nó vừa ý, song biết vẫn nhận ra rằng con trai mình không hề thích cô bé ấy. Mấy lần dọn dẹp phòng ốc cho con trai, bà thường lật giở quyển Album giấu dưới gối của nó ra. Cô bé Cố Minh Châu trong bức ảnh chụp chung hai đứa thời đó nở nụ cười thật rạng rỡ. Bà biết con trai mình đang thầm thương trộm nhớ ai, nhưng bao năm nay, bà đã quen nếp thuận theo ý bô lão lớn tuổi trong nhà. Nhà này chẳng ai hỏi ý kiến bà về chuyện trọng đại cả đời của thằng con trai do bà dứt ruột đẻ ra.
Giờ nghe Cố Minh Châu nói vậy, tình mẫu tử mãnh liệt đã kìm nén bấy lâu nay bỗng trỗi đậy trong bà, ý nghĩ phải bảo vệ hạnh phúc của con khiến bà choáng váng đầu óc, thoáng đó mà bà đã quên khuấy lý do vì sao mình lại đến đây.
Tối ngày hôm đó, đôi bàn tay xù xì quen cầm súng ống, đao kiếm tủn Cố Bác Vân lại cầm chiếc khăn lông mềm mại có in hình vịt con.
Đời này kiếp này, Cố Minh Châu chẳng thể nào quên được cánh đêm ấm cúng của tối ngày hôm ấy, lần đầu tiên trong đời cô được nhìn thấy một chiếc bồn tắm to đùng, hơi nước trắng xóa, ấm sực bốc lên, quấn lấy quanh gương mặt thấp thoáng vẻ hạnh phúc của Cố Bác Vân lẫn Nguyễn Vô Song. Cô nhóc con bảy tuổi ngâm mình trong bồn nước. Bỗng, đôi mắt mở tròn xoe, chân tay vung vẩy, đập bì bà bì bõm, làm nước trong bồn bắn tung toé trong tiếng cười rộn rã của ba người.
Ngày hôm sau, Nguyễn Vô Song giục Cố Bác Vân đi đăng ký hộ khẩu cho cô con gái, lúc đó, ông đang cõng Minh Châu nhong nhong trên vai, cô bé vẫn kiệm lời như trước nhưng tiếng cười đã thoải mái lắm nhiều.
"Vô Song này, hay chúng ta gọi con bé là Minh Châu nhé!” Cố Bác Vân thả cô xuống, ẵm trên tay, ông quay sang nói với bà vợ đang chăm chúc cắt tỉa lá cây sồi xanh, "Thì chẳng phải người ta vẫn