Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/743 lượt.
ỗi bế bống cô đưa vào phòng ngủ. Anh đặt cô nằm yên vị trên giường, tấn mép chăn cẩn thận rồi giơ một ngón huơ huơ trước mặt: “Mấy đây?”
“Còn lâu em mới nói cho anh biết." Cố Minh Châu quay ngoắt mặt di sau một hồi căng mắt nhìn, giọng điệu nghiêm túc ra trò.
Dung Lỗi thớ dài đoạn khom người choàng ôm cô. Anh thì thầm kho khẽ, khẽ đến nỗi không thể nghe được: “Ỉn ngố...”
Cố Minh Châu giữ rịt lấy anh không chịu buông ra, anh bèn nằm xuống, ôm trọn cả cô lẫn tấm chăn vào lòng, nhẹ nhàng âu yếm.
“Em mệt...” Im lặng một lát, cô thở dài thườn thượt, giọng ảo não nói: “Em mệt lắm...”
Có lẽ bởi đêm đã về khuya, màn đêm cô tịch mà lại đẹp đến nao lòng, tiếng nói của cô gợi lên trong anh một nỗi buồn xót xa chẳng biết phái làm gì hay nói gì. Anh siết chặt vòng tay, vừa vỗ về vừa an úi, “Được rồi... ngoan nào, mau ngú đi.”
Cố Minh Châu hậm hực dụi vào người anh: “Anh thì biết cái gì...”
“Sáu năm qua em luôn đợi anh... chưa bao giờ em hết yêu anh, chưa một lần... Em không thích Phương Phi Trì, chẳng thích tẹo nào... Em đợi anh về, em chi cần có anh, chỉ mình anh thôi.” anh ôm ghì cơ thế đang vùi trong chăn của cô. Tiếng nói thốt lên càng thêm phần rầu rĩ, “Đá ơi, đừng xa em...”
Trong bao hiu quạnh với màn đêm lạnh giá cô liêu, giọng nói mềm mại của người con gái ấy giống như một bàn tay mảnh dẻ đang nắm chặt quá tim ai đó, dần dà siết chặt nắm tay khiến trái tim vốn đã não nề vì thương tích của anh rách toạc rướm máu.
Trong màn đêm buốt giá, ngọc mềm hương thoáng.
Càng nghe Ỉn con trong lòng mình ấm ức giãi bày về những nhớ nhung trong suốt sáu năm qua, Dung Lỗi càng trở nên trầm lặng.
Hình như quãng thời gian sáu năm dài đằng đẵng đang vùn vụt lướt qua trước mắt theo từng lời cô nói. Thực ra những đớn đau mà cô kể nào phái lòng anh không khắc sâu, thậm chí anh thấm thìa điều đó hơn ai hết. Dưới bầu trời xanh trong của nước ức, không một giây phút nào là anh thôi nhớ về cô. Những đôi uyên ương yêu nhau say đắm, một khắc chia ly đú làm họ hoang mang rối bời. Vậy mà anh và cô lại trời nam đất bắc mỗi người một nơi những sáu năm.
Cơn đau nhức nhối làm thời gian cứ đằng đẵng trôi, hơn hai ngàn ngày đêm, chưa bao giờ Dung Lỗi có được một lần tròn giấc. Tất cá những vị bác sĩ tâm lý tài giỏi bậc nhất của Úc đều bó tay với căn bệnh mất ngủ của anh, anh phái ru ngú lòng mình bằng những viên thuốc an thần cốt để duy trì quãng thời gian ngủ nghi cơ bán và thiết yếu nhất của con người.
Fay từng lo lắng hỏi anh rằng: Kevin à, có phái vì anh mải nghĩ nhiều thứ quá nên khổ ngú đúng không?
Lúc dó, anh đã hờ hững lắc đầu. Anh không muốn ai biết rằng vào mỗi đêm thao thức khó đưa giấc, chỉ cần anh thiếp đi một chút thôi, là những khát khao từ chính tiềm thức bị dằn nén mỗi khi tinh táo kia sẽ ào đến, đập tan cái ý chí như t hút hơi tàn của anh, rên xiết theo từng tín hiệu phát ra từ đáy tâm can anh: “Minh Châu... anh nhớ em biết mấy”.
Ngủ là quãng thời gian để tinh thần và thế xác được thá lỏng, sở dĩ Dung Lỗi không ngú được là bởi anh không thể thá lỏng bản thân, anh cần nhiều, nhiều lắm những sức lực đế ngăn chặn quá khứ kia cứ ùa về quấy nhiễu mình.
Đời này còn gì đau đớn hơn việc: Anh hận em, anh hận em nhiều đín nỗi chi nhắc đến thôi cũng không nổi, thế nhưng... anh lại quay quắc trong nỗi nhớ em, suốt sáu năm tròn, chưa đêm nào nỗi nhớ đó chịu nguôi ngoai để anh có được giấc ngú yên.
Sáu năm trước, chính Cố Minh Châu đã vung dao giết chết chàng trai trẻ si tình giàu nhiệt huyết và cháy bóng ước mơ đó.
Trong suốt sáu năm, Dung Lỗi đã gom góp sức lực đế vùng lên. Anh đã trở chành người đàn ông trầm tĩnh, có quyền có thế, một người đàn thận trọng, kín đáo và khó dò, có thể hô mưa gọi gió, dời núi lấp viển - đúng như mong mói năm nào của cô.
Sáu năm sau, tình cũ trỗi dậy khi gặp lại người xưa, trong một đêm bình yên nhường này, cô đã gỡ bỏ lớp áo giáp phòng bị đế nép vào lòng anh, cho nỗi nhớ yếu ớt thốt ra thành lời. Ấy vậy mà nỗi hận thù trong anh càng trở nên mãnh liệt hơn cá sáu năm về trước: anh cứ ngỡ chi mlnli anh là người sống dở chết dở suốt sáu năm qua, thì ra vẫn còn có em. Quãng thời gian sáu năm đẹp đẽ nhất đời người chỉ vì sự cố chấp của em mà con tim đôi mình thành ra tan nát. Còn em, thậm chí trong chuyện này em cũng không hề hối hận lấy một mảy may. Dường như tất cả những gì trái qua là do anh đáng phải chịu!
Anh hận em, Cố Minh Châu!
Một người giỏi kièm ché bán thân như cô ấy, vậy mà lại để xáy ra tinh trạng như tối ngày hôm qua, rốt cuộc đã xáy ra chuyện gì?
Tuy chân tay vẫn còn bủn rủn nhưng cô đã lấy lại tinh thần tinh táo như bình thường, “Chuyện vặt ấy mà,” Tiếng cô khàn đi sau lần nôn mửa, súc miệng xong, cô chí cho anh một câu giải thích gọn lón: “Sức khỏe của bố em không được tốt lắm.”
Dung Lỗi dợm mở miệng hỏi cặn kẽ xem bệnh tình thế nào thì cô đã ngước lên, đưa mắt nhìn anh qua tấm gương, cười bảo, “Em đỡ hơn rồi. Giờ em phái tắm cái đã. Anh muốn ở lại xem không?”
Hi